WELCOME TO VIETNAMESE NATIONAL MILITARY ACADEMY ALUMNI ASSOCIATION ------ CHÀO MỪNG QUÝ BẠN VIẾNG THĂM TRANG WEB CỦA TVBQGVN
   
   
 
Giới thiệu
Lịch sử TVBQGVN
Phù hiệu
Huấn luyện
 
   
 
Bài được quan tâm
Tin Võ bị
Tin Việt nam
Tin Hoa Kỳ
Tin Thế giới
Download
Sức khỏe
Vẽ vang dân Việt
Tin cộng đồng
 
   
 


THÁNG TƯ ĐEN

Biêu tình chống NTD

Lời tâm huyết
cua LTCN

RFA phong van
LS/ LTCN

Nói Chuyện Với
LM Nguyễn Văn Lý

LM Nguyễn văn Lý

VN
Quê Hương Ngạo Nghễ
 
Tin tức hàng ngày



Chào Quốc kỳ và một phút mặc niệm



Cộng đồng và việc chống văn công cộng sản
Phạm Văn Tiền

Bất cứ cuộc đấu tranh nào cũng có nhiều cam go thử thách, những rủi ro mất mát từ vật chất đến tinh thần và luôn cả tính mạng của con người. Bởi thế nên những nhà đấu tranh phải chịu nhiều thua thiệt bị bắt bớ giam cầm, tù tôi và tử hình. Đó là hình phạt mà chế độ cầm quyền triệt để áp dụng với những thành phần đối lập không chấp nhận đường lối thống trị của một chế độ bạo quyền.
Riêng với chế độ độc tài cộng sản Việt Nam thì chúng dã man hơn ,nếu ai đã từng là nạn nhân của cộng sản thì không bao giờ quên hình ảnh trong nhà tù dưới mọi hình thức từ “ tập trung cải tạo đến trại biệt giam”. Thế mà chính những nạn nhân nầy khi thoát khỏi bàn tay cai trị của chúng, được hưởng một đời sống tự do và có được tất cả quyền căn bản của con người thì lại dễ quên, thậm chí tiếp tay với kẻ thù để chà đạp lên cái quyền thiêng liêng ấy! Ở đây chúng ta muốn nói tới những kẻ đan tâm làm tay sai cho giặc! Chúng là những phần tử quậy phá, nối giáo cho kẻ thù, đủ mọi thành phần trong cộng đồng tị nạn, bị cộng sản mê hoặc hay vì quyền lợi riêng tư, ăn phải bùa mê thuốc lú, bất chấp phải trái đạo lý làm người. Nên nhớ rằng cộng sản chẳng bao giờ tin ai kể cả gia đình vợ con ,cha mẹ ông bà và ngay cả đồng chí khi cần phải hy sinh vì sự sống còn của đảng, thì chúng sẵn sàng thủ tiêu một cách tàn nhẫn, không thương tiếc. Lịch sử dân tộc hơn nhiều thập niên qua đã đủ minh chứng những điều quái ác tệ hại nầy
Trong cộng đồng người Việt Nam tỵ nạn khắp mọi nơi tại hải ngoại, xuất hiện không ít những loại người vô lương tâm, mau quên quá khứ tủi nhục của mình, cúi đầu làm tay sai cộng sản Bọn họ chỉ là những loại người không còn tim óc, chẳng biết gì đến tình nghĩa đồng bào, sẵn sàng thi hành bất cứ điều gì ngay cả chà đạp lên quyền sống tối thiểu của cả dân tộc đang bị đọa đày trong nước.Bọn họ là những loại người vô liêm sỉ nhan nhản khắp nơi, sống chỉ biết có tiền. Chính bọn nầy là thủ phạm gây ra nhiều vụ vụ rắc rối làm xáo trộn đời sống rất bình yên của tập thể Người Việt tỵ nạn khắp mọi nơi, kể từ khi nghị quyết 36 cộng sản chào đời.. Từ Mỹ đến Úc qua các nước Châu Âu, người cộng sản muốn chúng ta hãy quên đi quá khứ hận thù, muốn chúng ta hãy hòa nhập vào tình tự dân tộc để cùng bắt tay xây dựng đất nước.Một đất nước được lãnh đạo bởi đám cầm quyền bất lương, tham nhũng thối nát, chà đạp nhân phẩm con người, bán đất, buôn dân. Một đất nước dầu đã cai trị hơn ba thập niên qua, vẫn còn là thứ chót bẹt trên bản đồ thế giới Bắt bớ giam cầm các nhà trí thức, các bậc tu hành, sinh viên học sinh, chỉ vì họ đã khẳng khái lên tiếng phản đối chính sách cai trị ngu dân của một thể chế độc tài.Chiến dịch văn hóa vận được chúng ưu tiên hàng đầu để kêu gọi tình tự dân tộc từ những người mà trước đây bị coi như là kẻ thù, rác rưới, ma cô đĩ điếm. Bằng các chương trình ca hát duyên dáng ru ngủ đã được cộng sản sử dụng như là một vũ khí sắc bén để xâm nhập hầu khống chế các tổ chức cộng đồng. Chúng rất lưu manh , đầy đủ mưu mô thủ đoạn, mặc dầu bị phản đối tẩy chay, trốn tránh vào ra cửa hậu, nhưng chúng vẫn tiếp tục theo đuổi để cũng cố sự sống còn của đảng dù phải tốn hao quá nhiều tiền bạc công sức.
Đặc biệt tại thành phố Dallas trong nhiều năm qua đồng hương tỵ nạn rất vất vả trong việc chống lại chiến dịch tuyên vận cộng sản nầy Đặc biệt là sự tiếp tay thật trắng trợn của cái gọi là “Hiệp hội báo chí truyền thông” tại địa phương, cùng bọn tay sai nằm vùng.Từ Vùng trời bình yên, Tiếng cười Dallas, Trải thảm đỏ, và mới đây nhất là đại nhạc hội Thanksgiving 2009, mà hệ lụy của nó vẫn còn kéo dài cho đến nay là vụ kiện ăn vạ cộng đồng “ 14 triệu đồng”.Chuyện ca hát giải trí là chuyện bình thường cần phát triển ở bất cứ xã hội văn minh nào, trừ đó là chế độ cộng sản. Tại Việt Nam cộng sản đã tàn nhẫn bịt miệng người dân, đã bỏ tù các nhà đấu tranh dân chủ, đã lên án những tác phẩm đầy chính nghĩa của chúng ta, chúng cấm trình diễn những bản nhạc mà chúng cho là “vàng” của chúng ta, thì tại sao chúng ta lại cổ vũ, hổ trợ cho những chương trình ca hát duyên dáng của chúng tại hải ngoại nầy.
Chắc có người sẽ đặt câu hỏi rằng chuyện ca hát ai thích thì thì mua vé mà đi, không thích thì thôi chuyện gì mà phải chống., chúng ta đang ở xứ sở tự do mà?. Câu trả lời không đơn giản như vậy. Anh có quyền hành xử quyền tự do của mình, nhưng tuyệt đối không được gây phương hại tổn thương đến người khác dù đó là về mặt tinh thần.Ai trong chúng ta cũng có người thân kẻ thuộc bị cộng sản sát hại tù đày.Ai cũng có một thời chạy giặc bỏ của chạy lấy thân.Ai trong chúng ta cũng đã qua một thời lửa đạn, tù tội gông cùm.
Chỉ riêng tháng 7 năm 2010, cộng sản Việt Nam đã mở chiến dịch “Tổng tấn công”các cộng đồng Người Việt Tỵ Nạn khắp nơi về “Văn hóa vận”. Từ San Jose qua Atlanta, rồi đến miền Nam California, sang Úc.Lần nầy mạnh mẻ quyết liệt hơn với sự ra mặt công khai của các nhân viên tòa Tổng lãnh sự cộng sản, chúng tưởng là đã bắt thời cơ nên thử sức để thăm dò phản ứng của quần chúng ngay tại các trung tâm thủ đô tị nạn.
Mặc dầu bị hàng trăm tổ chức đoàn thể chống cộng các nơi phản đối, nhưng bọn chúng vẫn nhất quyết tổ chức thông qua bọn tay sai nằm vùng, Bất kể số người xem và số vé bán được, không cần đến lời lỗ chỉ cốt đạt được mục đích tuyên truyền..
Chuyện anh hùng Lý Tống xịt hơi cay vào mắt văn công Đàm Vĩnh Hưng tại thành phố San- Jose là một việc làm đầy mưu lược đúng thời điểm.Ông ta vẫn tiếp tục chứng tỏ lập trường quốc gia vững chắc của người chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa.Lý Tống đã là anh hùng và mãi mãi là anh hùng của cả dân tộc Việt Nam.Cuộc đời ông là những chuổi những ngày tháng dài tù tội, tuyệt thực gông xiềng chỉ vì một lòng yêu quê hương đất nước.Chúng ta mãi mãi vinh danh và xin nghiêng mình kính phục những hành động dũng cảm của ông.
Một việc làm tuy với tính cách cá nhân, nhưng vô cùng có ý nghĩa cho công cuộc đấu tranh chung.Giá trị của nó chắc rằng sẽ to lớn vĩ đại hơn hàng trăm cuộc biểu tình. Hy vọng đây là hồi chuông cảnh cáo cho một thế lực gian ác và các đồng bọn tay sai Đã đến lúc chúng phải sáng mắt ra bởi sức mạnh của tập thể cộng đồng.
Với một lập luận vô cùng vững chắc khi trả lời phóng viên các cơ quan truyền thông sở tại , Lý Tống đã xác nhận rõ ràng chúng ta, những Người Việt Tỵ nạn cộng sản không bao giờ tấn cống ai, chuyện ông làm là một hành động tự vệ cho mình cũng như đồng bào Việt Nam tỵ nạn trước làn sóng đỏ xâm nhập của chủ thuyết cộng sản toàn cầuThứ nữa ông muốn tố cáo trước luật pháp Hoa Kỳ khi những văn công cộng sản qua đây ca hát trốn thuế bằng những visa du lịch trá hình.
Ông cũng đã nhờ luật sư đâm đơn kiện tên văn công Đàm Vĩnh Hưng ủy viên đoàn thanh niên cộng sản, cùng các nhà tổ chức về hành động gian lận thuế má Một mũi tên phóng đi chắc chắn rồi đây sẽ giết chết nhiều con nhạn.Chuyện tuyên truyền văn công dưới hình thức ca hát, chắc chắn rằng rồi đây sẽ từ từ tàn rụi dần không còn ai thích che mặt đi xem và không còn nơi nào có thể bình yên cho hoạt động của các bầu sô.
. Đối với truyền thông người bản xứ, hành động Lý Tống một lần nữa đã làm cho họ chú ý tới cuộc đấu tranh chống cộng của chúng ta Đây cũng là cơ hội để tố cáo âm mưu gây xáo trộn cộng đồng Người Mỹ gốc Việt của một thế lực gian ác.Hành động có thể nguy hiểm đến sự an nguy cho chính cá nhân ngay cả tù tội, nhưng chuyện ấy đối với ông chắc không quan trọng bằng sự giữ vững chính nghĩa quốc gia nơi đất nước tạm dung nầy. Cộng đồng và toàn thể người Việt Nam còn con tim và khối óc đã và sẽ luôn sẵn sàng hổ trợ việc làm cao cả của ông dù bất cứ tình huống nào Đây là điều khẳng định và chắc chắn. Ông đã và sẽ không bao giờ là người hùng cô độc.Tổ quôc và dân tộc sẽ mãi mãi nhớ ơn ông.
Bên cạnh những thông tin trung thực được trong giới truyền thông Việt ngữ, có lập trường quốc gia vững chắc đều đồng tình với việc làm của Lý tống như là một ngọn lửa phụt sáng lên trong đêm trường u tối.Rất nhiều nhà bình luận nổi tiếng hoan hô và cho đó là ngòi nổ đúng lúc có hiệu quả nhất để ngăn chặn kịp thời sự xâm nhập quá lộ liễu thông qua nghị quyết 36 của đảng cộng sản
Nhưng bên cạnh đó, buồn thay có những tờ báo đời, báo hại, nhà báo nói láo ăn tiền. Một Đỗ Dzũng ký giả báo người Việt hổn láo khi trả lời với phóng viên đài BBC, một Mai Loan trên tờ Sài gòn nhỏ thì cho rằng Lý Tống sau khi rời khỏi nhà tù, còn tìm cách khai thác hình ảnh “chơi nổi”của mình không khác gì một tài tử đang cố sức níu kéo một hình ảnh rất ăn tiền, đó là bộ quần áo giả gái, đi kèm với nhiều người ủng hộ, trong đó có cả những ông luật sư biện hộ. Càng tệ hại và bôi bác hơn với giọng lưỡi của người đàn bà có quá nhiều tai tiếng về phương thức chống cộng. Sau khi đã chê bai châm biếm bài viết có tựa “Nữ anh hùng ó đâm”, bà Đào Nương tên tác giả đã kết luận trong bài viết dài lê thê của mình “Nữ anh hùng Ó Đâm chờ ra tòa” Bàn dân thiên hạ phân nữa vỗ tay hoan hô nữ anh hùng Ó đâm, phân nữa chép miệng than cho vận nước thời mạt vận. Chỉ ra tay đánh duy nhất có một thằng thợ hớt tóc mà lại phải vận động cả bàn dân thiên hạ xuất chưởng với nhiều thành công lực , đổ tiền đổ bạc rút ra từ kho “oeo phe” để gom góp cho một bầy bắng nhắng..với mục đích : Gọt đầu một thằng thợ hớt tóc!
.Lại còn gian ác và tệ hại hơn với một lập luận bênh vực kẻ thù trắng trợn “ Riêng tư cách và hành động của ông Lý Tống bao nhiêu năm qua cho chúng ta thấy trạng thái tâm thần của anh hùng nầy như thế nào rồi. Lâu lâu, “anh hùng” lại gây ồn ào, xáo trộn mà không tạo được một uy tín gì cho các công cuộc chống cộng của Người Việt hải ngoại trong mắt nhìn của thế giới.. Đó chỉ là sáng kiến của anh hùng tâm thần. Những tiếng cổ võ hoan hô hành động nầy dễ khiến cho người dự kiến có cảm tưởng đó là màn trình diễn của một đám Sơn Đông mãi vỏ hơn là là một cộng đồng chống cộng…”
Thử hỏi trong công cuộc đấu tranh giải thể chế độ cộng sản từ trước tới nay tại hải ngoại nầy, ai có thể làm được những gì mà Lý Tống đã làm.Càng bơi móc xuyên tạc tự mình càng thêm xấu hổ, chẳng ai đồng tình với mình.Không ai dại gì xông pha vào chốn hiểm nguy nếu không vì động cơ thúc đẩy bằng một tấm lòng yêu nước.Không phải một lần mà rất nhiều lần lắm rồi, ông Lý Tống vẫn sống còn, vẫn dũng mảnh kiên quyết theo đuổi lý tưởng giải thể chế độ cộng sản toàn cầu.
Chúng ta không buồn vì những sự bạc đãi của kẻ thù, nhưng chúng ta thật sự nản lòng vì những người bạn trong hàng ngũ chúng ta đã “đón gió trỡ cờ”và không dễ dàng tha thứ cho những kẻ phản bội, tiếp tay với giặc đâm sau lưng chúng ta. Đừng lợi dụng phương tiện truyền thông để bắt tay với loài quỷ dữ. Đừng núp dưới chiêu bài chống cộng để đi đêm với Việt cộng, đừng dùng cánh tay phải đưa lên “đả đảo cộng sản” để rồi chùi tay trái dưới gầm bàn để nhận tiền Việt cộng. Đừng tưởng không ai biết chuyện chúng ta làm, nhưng sự thật muôn đời vẫn là sự thật, vì dưới ánh sáng mặt trời mọi việc rồi ra sẽ được phơi bày.
Vụ kiện thưa cộng đồng Dallas và quận hạt Tarrant về chuyện biểu tình chống văn công cộng sản vẫn tiếp tục tiến hành.Các luật sư của cả hai bên đang tiếp tục thụ lý hồ sơ để chờ ngày tòa án xét xử. Một ủy ban yểm trợ pháp lý đã được thành lập kịp thời để có đủ tài chánh chống lại vụ kiện phi lý nầy.Rất nhiều tấm lòng cao quý của đồng hương từ khắp nơi tới tấp gởi về. Xin cám ơn những nhà mạnh thường quân, những vị cao niên, những em bé, những người eo hẹp về tài chánh đã cảm thông những vất vả, hy sinh của những con người thiện nguyện đứng mũi chịu sào cần được yểm trợ trong những lúc dầu sôi lửa bổng như thế nầy. Với tất cả phần đóng góp dù khiêm tốn nhỏ nhoi so với một án phí quá lớn, nhưng là những cơn gió cần thiết để trở thành trận bảo lớn giật sập một thể chế độc tài. Có lẽ tất cả mọi người Việt quốc gia không ai muốn nhìn thấy cộng đồng người Việt quốc gia bị tan rã và sẽ không còn ai còn đủ tinh thần đứng ra giữ gìn chính nghĩa tỵ nạn của mình.Một lần nữa xin cám ơn anh hùng Lý Tống đã làm một hành động đầy mưu trí đảm lược rất đúng lúc thật có lợi trong vụ kiện nầy.
Bọn thưa kiện và các thành phần tay sai, đang run sợ trước ánh sáng công lý mỗi ngày một sáng tỏ của các tổ chức cộng đồng. Mặc dầu với nhiều thủ đoạn lưu manh gian xảo luôn rình rập đánh phá, tung hỏa mù trên các diễn đàn internet được phổ biến khắp nơi, ngay cả xen vào đánh phá các tổ chức hội đoàn bạn, phao tin đồn thất thiệt để cản trở trong việc gây quỹ pháp lý cho vụ kiện nầy. Nhưng chính nghĩa đã được sáng ngời.Những buổi ca nhạc để yểm trợ vẫn tiếp tục và vẫn được sự hỗ trợ thật nhiệt tình của đồng hương. Chúng ta thừa biết họ là ai, xin hảy cảnh giác đề phòng! Họ cũng hô hào chống cộng nhưng qua những hành động họ đã làm, chúng ta có quyền nghi ngờ họ không phải là Người Quốc gia!

Mũ xanh Phạm văn Tiền





Bản tin của Hội Võ bị vùng HTĐ và phụ cận



Trên Mười Ngàn Người Dự Đại Nhạc Hội ‘Cám Ơn Anh Kỳ 4’, Bày Tỏ Lòng Biết Ơn Các Anh Thương Binh Và Tử Sĩ VNCH

GARDEN GROVE - Trên mười ngàn người gồm các cựu Quân Dân Cán Chính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, đại diện các đoàn thể, tổ chức, hội đoàn, các vị dân cử, các cơ quan truyền thanh, truyền hình, báo chí và đồng hương Việt tị nạn đã tham dự Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH Kỳ 4," do Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh Và Quả Phụ VNCH cùng Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California, với sự yểm trợ của nhiều hội đoàn, và các cơ quan truyền thông hải ngoại, tổ chức tại Sân Vận Động Trường Trung Học Bolsa Grande thuộc Thành Phố Garden Grove, California, Hoa Kỳ, vào chiều Chủ Nhật, ngày 1-8-2010.


Chương trình bắt đầu đúng vào lúc 12 giờ trưa, với phần rước Quốc Quân Kỳ VNCH vào trước lễ đài để cử hành nghi thức chào quốc kỳ và hát quốc ca Việt Nam Cộng Hòa, Hoa Kỳ và phút mặc niệm tưởng nhớ công ơn tiền nhân dựng nước và giữ nước, tưởng nhớ các anh hùng tử sĩ quân dân cán chính VNCH đã hy sinh để bảo vệ tổ quốc trước hiểm họa xâm lăng của CS Bắc Việt, do ông Nguyễn Đình Khuôn điều hợp.
Phái đoàn gồm vài chục chiếc xe mô tô của Câu Lạc Bộ Motors của Luật Sư Đỗ Phủ đã diễn hành qua trước khán đài để chào mừng quan khách và khán giả. Trong dịp này, đại diện cho Câu Lạc Bộ, LS Đỗ Phủ cũng đã trao cho Ban Tổ Chức Đại Nhạc Hội ngân phiếu $12,000 đô la hiến tặng vào quỹ cứu trợ Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH.
Cựu Nữ Trung Tá QLVNCH Nguyễn Thị Hạnh Nhơn, 83 tuổi, Chủ Tịch Hội H.O. Cứu Trợ Thương Phế Binh & Quả Phụ VNCH, Trưởng Ban Tổ Chức Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH Kỳ IV," trong phần phát biểu khai mạc, đã nói rằng, "Mỗi lần tổ chức Đại Nhạc Hội là mỗi lần chúng tôi đón nhận biết bao nhiêu ân tình của quý vị đã nồng nhiệt gửi tiền đóng góp cho anh em Thương Phế Binh và Quả Phụ VNCH, thể hiện tấm lòng rộng mở trước những mảnh đời oan trái đầy tủi nhục với những thương tật mà an hem đang phải gánh chịu cho đến cuối đời. Hành động đó chứng tỏ rằng chúng ta không quean ơn các an hem Thương Binh và Tử Sĩ đã hy sinh cho chúng ta được sống an lành cho đến ngày hôm nay."


Bà Hạnh Nhơn nhân đó cũng đọc lá thư của một Thương Phế Binh gửi ra từ Sài Gòn ngày 26 tháng 7 năm 2010. Lá thư có đoạn viết rất cảm động rằng, "Nhờ sự giúp đỡ của đồng bào hải ngoại đã kịp thời hồi phục cuộc sống nhiều cay nghiệt khó khăn dành cho an hem Thương Phế Binh." Bức thư cũng bày tỏ niềm biết ơn sâu xa đến sự giúp đỡ của đồng bào hải ngoại.
Cựu Trung Úy VNCH Trần Thi Vân, người đã vận động thành lập Hội Thương Phế Binh VNCH từ những năm đầu thập niên 1980s tại Nam Cali, thay mặt các anh em Thương Phế Binh trong và ngoài nước phát biểu nói lên lòng cám ơn đồng hương đã giúp đỡ từ bấy lâu nay.
Thay mặt cho giới trẻ Việt Nam, ông Ngô Thiện Đức đã phát biểu với lời lẽ chân thành, trong đó có đoạn ông nói rằng, "Vinh dự cho giới trẻ để được nói lên lòng biết ơn sâu xa của giới trẻ đối với những người đã hy sinh cho chúng ta được sống." Ông đề nghị giới trẻ hãy ủng hộ bằng cách dành tất cả số tiền làm được trong ngày Chủ Nhật này cho các Thương Phế Binh VNCH. Và ông không quên bày tỏ tâm nguyện sống xứng đáng và đóng góp cho cộng đồng.


Đại diện cho Nhóm Quân Nhân Mỹ gốc Việt, Thiếu Tá Quân Y Triết Bùi phát biểu rằng ông rất ngưỡng mộ những chiến tích của người lính Quân Lực VNCH khi xem các phim tài liệu về cuộc chiến Việt Nam và những chiến tích đó đã ghi sâu vào ký ức ông. Ông Bùi nói rằng đối với người lính Quân Lực VNCH "Tuy không cùng chiến trường nhưng cảm thông nhau qua đời lính." Ông cho biết vào ngày 8 tháng 8 năm 2010, hội sẽ tổ chức gây quỹ cho Thương Phế Binh chiến trường Iraq và Afghanistan tại thành phố Houston, Texas.
Cựu Thiếu Tá Phan Tấn Ngưu, Chủ Tịch Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California, trong phần phát biểu, trình bày hoàn cảnh bi thương của các anh em Thương Phế Binh VNCH trong đất nước bị CS cai trị qua hình ảnh của một người mù cõng một người cụt chân. Và ông đặt câu hỏi: Họ là ai? Ông khẳng định rằng họ là những Thương Phế Binh VNCH, sống lây lất qua ngày và đang chờ đón sự giúp đỡ của đồng hương hải ngoại. Ông nhấn mạnh rằng, "Chúng ta không thể không làm điều gì cho họ cũng như gia đình họ."
Tham dự trong Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH Kỳ 4," gồm có Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh, Cựu Chuẩn Tướng Võ Dinh, Nghị Viên Thành Phố Westminster Tạ Đức Trí, Cựu Trung Tá Cảnh Sát Quốc Gia Trần Quang An, Ủy Viên Hội Đồng Giáo Dục Thành Phố Westminster Andrew Nguyễn, Thượng Tọa Thích Viên Huy từ Chùa Điều Ngự, đại diện Thượng Nghị Sĩ Tiểu Bang California Lou Correa là cô Julie Nguyễn, Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Miền Quảng Đức Tâm Hòa Lê Quang Dật, Cựu Đại Tá Tạ Thái Bình, phái đoàn Ban Tổ Chức Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh" Bắc Cali gồm 30 người, đại diện Dân Biểu Liên Bang Loretta Sanchez là cô LIly Hiếu Nguyễn, Ứng Cử Viên Dân Biểu Tiểu Bang Địa Hạt 68 Phú Nguyễn, Ứng Cử Viên Nghị Viên Thành Phố Fountain Valley Võ Đức Minh, Chủ Tịch Ban Đại Diện Cộng Đồng Nam Cali Luật Sư Nguyễn Xuân Nghĩa, Dân Biểu Tiểu Bang California Trần Thái Văn, v.v…


Ông Tô Kỳ Nghiã, một cựu quân nhân Quân Lực VNCH trong ngành công binh, đang sinh sống tại Canada, cho phóng viên Việt Báo biết rằng nhân chuyến viếng thăm bà con tại Nam California nên ông cùng gia đình và bà con đến đây tham dự Đại Nhạc Hội. Được hỏi cảm nghĩ lần đầu tham dự Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH Kỳ 4," ông Tô Kỳ Nghĩa nói rằng, "Đây là chuyện nhân đạo rất vĩ đại, bởi vì những người Thương Phế Binh và Tử Sĩ sau khi miền Nam sụp đổ không còn ai giúp đỡ, nên việc tổ chức gây quỹ giúp đỡ cho họ là việc làm đáng ủng hộ." Ông Nghĩa cho biết ông định cư tại Canada từ năm 1982 sau khi vượt biên đến Indonesia.



Các thành viên của Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH Nam California đã đồng hát bài "Xuất Quân," để mở đầu cho chương trình văn nghệ đặc biệt trong Đại Nhạc Hội "Cám Ơn Anh, Người Thương Binh VNCH Kỳ IV," với phần điều hợp của 8 MC như Nam Lộc, Việt Dzũng, Minh Phượng, Diệu Quyên, Thùy Dương, Giáng Ngọc, Orchid Lâm Quỳnh, và Đỗ Tân Khoa (Ứng Cử Viên Nghị Viên TP Westminster) , qua 5 ban nhạc The Asia Band, Y2K, The Soldier, Moon Flowers, Tù Ca Xuân Điềm, và hàng chục ca nhạc sĩ nổi tiếng như Thanh Thúy, Trung Chỉnh, Giang Tử, Mai Lệ Huyền, Sơn Ca, Ngọc Minh, Tuấn Vũ, Lâm Thúy Vân, Ngọc Huyền, Tâm Đoan, Ánh Minh, Hồ Hoàng Yến, Lê Anh Quân, Đặng Thế Luân, Thùy Dương, Thiệu Kỳ Anh, Nguyên Khang, Lâm Nhật Tiến, Hồng Nhung, v.v…



CHÚC MỪNG

Niên trưởng NGUYỄN VĂN CHẤN
Cựu SVSQ Khoá 9 / TVBQGVN

Vừa đắc cử chức vụ:
Tổng Hội Trưởng
Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc gia VN
Nhiệm kỳ 2010-2012
Xin chúc mừng Nt Chấn đã anh dũng lãnh trọng trách giúp
Tổng Hội Cựu SVSQ Trường VBQGVN trong giai đoạn mới.



CHÚC MỪNG


Niên trưởng Trần khắc Thuyên
Cựu SVSQ Khoá 16 / TVBQGVN

Vừa đắc cử chức vụ:
Chủ tịch hội đồng Tư vấn và Giám sát
Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc gia VN
Nhiệm kỳ 2010-2012
Xin chúc mừng Niên Trưởng Trần khắc Thuyên trong chức vụ mới






Thông Báo Đa Hiệu 91

Chào quý GS, quý NT cùng độc giả xa gần,
Đa Hiệu 90 đã được Hội Võ Bị Bắc Cali phát hành cách nay một tháng. Những bận rộn cho ngày Đại Hội 17 cũng đã qua. Nay Ban Biên Tập Đa Hiệu (BBT) bắt đầu những công việc chuẩn bị cho Đa Hiệu 91.
Theo dự trù, Đa Hiệu 91 sẽ phát hành vào ngày thứ Bảy, 18/09/2010. Để giúp BBT đủ thời giờ chuẩn bị, mọi bài vở, tin vui, tin buồn cũng như sinh hoạt các hội VB địa phương cần gửi email đến toà soạn trước 12g khuya ngày thứ Bảy, 21/08/2010. Những bài gửi sau thời hạn này tòa soạn không bảo đảm được đăng hay không.
Như đã thông báo trước đây, chủ đề của đặc san Đa Hiệu 91 là: "Đoàn Kết Để Chiến Thắng." Hiện nay Ban Biên Tập đang thâu nhận bài vở, và dành ưu tiên cho những bài nói lên tình đoàn kết trong cộng đồng người Việt Quốc Gia nói chung, tập thể VB nói riêng trước công cuộc đấu tranh vì tự do và dân chủ cho Việt Nam. Thêm vào đó, những sáng tác thơ, văn, tùy bút mang nội dung về mùa thu, về tình yêu lính, những hồi ký về quân trường, chiến trường vẫn là những đề tài luôn được tòa soạn đón nhận dù với chủ đề gì. Ngoài ra, những bài tham luận hay tường trình đọc tại Đại Hội 17 vừa qua, nếu muốn đăng trên Đa Hiệu, xin quý NT và các bạn gửi qua email của tòa soạn theo hạn kỳ nêu trên.
Tòa soạn rất mong nhận được bài vở từ quý GS, quý NT, quý chị trong gia đình Võ Bị cũng như độc giả xa gần để nội dung Đa Hiệu 91 được phong phú.
Trân trọng kính chào đoàn kết và xây dựng,

Tri Le 29, chủ bút






Dạ tiệc đêm 4 tháng 7 năm 2010



Long trọng, xúc động trong lễ Truy Ðiệu Truyền Thống và tưng bừng trong đêm dạ tiệc
Nguyên Huy/Người Việt

Trong ba ngày cuối tuần qua, các cựu sinh viên sĩ quan thuộc các khóa của quân trường Võ Bị Quốc Gia VNCH đã tất bật với những cuộc gặp gỡ qua suốt ba ngày trong lần đại hội thứ 17 năm nay.
Vào đêm Thứ Sáu, tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster Nam California, anh em đã tập trung cử hành trọng thể Lễ Truy Ðiệu Truyền thống của trường.
.
.
Cựu chỉ huy trưởng Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, Trung Tướng Lâm Quang Thi (thứ nhất từ phải).
đang cùng Tổng Hội Trưởng Võ Bị Nguyễn Hàm.
làm lễ buông cờ rũ trong lễ Truy Ðiệu Truyền Thống.
.
Qua hôm sau, tại phòng hội City Westminster, anh em lại tập trung để cùng nhau kiểm điểm sinh hoạt của tổng hội. Và đến tối hôm Chủ Nhật 4 tháng 7, anh em đã cùng gia đình và quan khách tham dự một đêm dạ tiệc tưng bừng tại Mariott Hotel trong thị xã Anaheim .
Ba niên trưởng tướng lãnh là cựu Trung Tướng Lữ Lan, cựu Trung Tướng Lâm Quang Thi và cựu Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm đã có mặt cùng anh em trong buổi lễ Truy Ðiệu Truyền Thống tại Tượng Ðài Chiến Sĩ Việt Mỹ.
Với những nghi thức rước quốc quân kỳ hành lễ, lễ đặt vòng hoa tưởng niệm, lễ đặt quân kỳ rũ trước tượng đài, các cựu SVSQ Võ Bị Quốc Gia đã làm sống lại không khí những buổi lễ ra trường sau mỗi khóa học mà không một tân sĩ quan nào lại không ghi khắc vào tâm trí. Bởi trong số hàng trăm bạn đồng khóa đang bên nhau đây, chỉ trong ít giờ nữa là mỗi người sẽ đi về một hướng, vào từng trận địa để bảo vệ quê hương trước sự xâm lăng của CSBV. Phút bên nhau này có thể cũng là phút cuối cùng thấy nhau bởi vì cái chết với với người lính nơi sa trường là những bất chợt không ai định được. Nên tiếng đọc điếu văn tưởng nhớ đến những người của những khóa trước đã ra đi thì trong giây phút này đã làm không khí của Ðêm Vũ Ðình Trường thêm u uất. Nhưng cái u uất ấy không làm nản chí trai đã chọn “thanh gươm yên ngựa” mà ngược lại nó đang nung nấu lòng trai nặng nợ núi sông.
.
.
Tay trong tay ấm tình đồng đội sau lễ Truy Ðiệu.
.
Nên tiếng xướng ngôn viên buổi lễ đọc bài điếu văn đêm nay trong đại hội này đã khiến người người từng được dự Ðêm Vũ Ðình Trường trong lễ Truy Ðiệu Truyền Thống của Võ Bị Quốc Gia VN tất thảy đều bồi hồi xúc động. Chiến trường đã xa nhưng lại hiện về trong tâm trí để lúc này trong vòng tay nhau bỗng thấy hơi ấm tình đồng đội vẫn nguyên vẹn như ngày nào.
“Hôm nay đây trong cơn quốc nạn, trong cảnh lưu vong nơi xứ người và trước đại hội lần thứ 17 của Tổng Hội Cựu SVSQ trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, chúng tôi, những cựu SVSQ tổ chức lễ Truy Ðiệu Truyền Thống của Trường Mẹ để tưởng nhớ đến những cựu SVSQ đã vị quốc vong thân, đã bỏ mình trong ngục tù Cộng Sản hay trên đường tìm tự do, hoặc đã nằm xuống nơi xứ người ôm theo giấc mơ ngày phục quốc, giấc mơ ngày trở lại cố hương, giấc mơ về thăm lại trường Mẹ! Xin anh linh liệt vị hãy về đây chứng giám lòng thành của chúng tôi và xin phù trợ, hun đúc tâm can chúng tôi trong niềm tin về ngày mai đất nước không còn bạo quyền Cộng Sản để Trường Mẹ lại hồi sinh và hàng năm tại vũ đình trường Lê Lợi sẽ vang vọng lại bài văn Truy Ðiệu Truyền Thống và lễ hội ra trường của đám đàn em hậu tiến...”
Lễ Truy Ðiệu Truyền Thống chấm dứt, anh em cựu SVSQ của Võ Bị Quốc Gia Việt Nam đã quây quanh nhau và quây quanh những niên trưởng để thăm hỏi nhau, mừng vui lẫn lộn. Những ánh chớp từ các máy ảnh cá nhân thi nhau lập lòa ghi khắc những phút giây ấm tình đồng đội.
Buổi lễ truy điệu cũng có sự tham dự của rất đông các phu nhân cựu SVSQ Võ Bị. Chị Thu Trần từ Virginia về trong đám phụ nữ đồng phục xanh nói với chúng tôi: “Ðã từng theo chồng trong suốt cuộc chiến, cũng từng theo chồng trong suốt 11 năm tù ngục của chồng thì giờ phút vui tươi tái ngộ này của các anh, sao mà thiếu tụi tui được”.
Theo cựu SVSQ Nguyễn Văn Ức, trưởng ban tổ chức đại hội lần thứ 17 này cho biết thì, trong ngày sinh hoạt nội bộ, anh em trong tổng hội đã hội thảo với nhau đúng theo chủ đề của đại hội năm nay là “Vì Tự Do Dân Chủ cho Việt Nam”, đã quyết định gia tăng nối kết hợp tác với tất cả các tổ chức hội đoàn bạn có cùng mục đích chung với tổng hội. Và, sau một cuộc bầu bàn, anh em đã bầu ra tân tổng hội trưởng nhiệm kỳ mới là cựu SVSQ Nguyễn Văn Chấn, khóa 9 Võ Bị Quốc Gia, chủ tịch Ủy Ban Tư Vấn Giám Sát là cựu SVSQ Trần Khắc Thuyên, khóa 16 VBQG. Tổng hội trưởng cũng là chủ tịch ban chấp hành và thành phần ban chấp hành sẽ do tổng hội trưởng chọn và thông báo sau.
Vào lúc 6 giờ chiều tối hôm Chủ Nhật 4 tháng 7, hơn 700 anh em cựu SVSQ cùng gia đình và quan khách đã tới tham dự đêm vui hội ngộ của các cựu SVSQ Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Phu nhân của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu cũng đã đến tham dự với tư cách là phu nhân của một cựu SVSQ Võ Bị Quốc Gia vì cố Tổng Thống Nguyễn Văn thiệu đã xuất thân từ khóa đầu tiên của quân trường này. Một tiết mục trong buổi tiệc làm xúc động mọi người là một hậu duệ của cựu SVSQ Võ Ðức Trí khóa 28, vừa từ chiến trường Afghanitstan về trao lên tổng hội lá cờ Vàng Việt Nam mà người quân nhân Mỹ gốc Việt này đã treo tại đơn vị mình vì được vị chỉ huy trưởng đơn vị vinh danh tinh thần chiến đấu của em, giữ được truyền thống anh hùng của cha anh.



Lễ truy điệu truyền thống TVBQGVN





Thư Cảm Tạ của THT nhiệm kỳ 2008-2010

Kính thưa quý vị Tướng Lãnh,
Kính thưa quý vị quan khách
Kính thưa quý Niên Trưởng , Niên Đệ , các bạn, các chị và các cháu ,

Hôm trước , trong những ngày tập dượt chuẩn bị cho Đại Hội và ngay buổi chiều hôm nay có một vài người hói tôi rằng : mãn nhiệm kỳ , hết nhiệm vụ anh cảm thấy thế nào . Tôi đã trả lời ngay: người cựu SVSQ xuất thân từ TVBQGVN khi đất nước VN chưa được tự do no ấm, người dân Việt còn thiếu các quyền tự do căn bản của con người thì nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành. Không nhất thiết là Tổng Hội Trưởng hay không , chúng tôi lúc nào cũng có nhiệm vụ phải bảo vệ và nêu cao thanh danh trường Mẹ. Tôi cảm thấy hân hạnh vì được trực tiếp điều hành TH trong hai năm qua và vui vì đã hoàn thành nhiệm vụ được giao phó. Chưa kịp nói tiếp thì một chị trong các nàng dâu VB phát biểu : nhưng tôi biết còn có một người nữa vui nhất ngày hôm nay , người vui nhất đó là ai tôi xin phép sẽ nhắc lại một chút về sau này.

Kính thưa quý vị ,
Sau Đại Hội 16 , tôi được giao phó trách nhiệm trong vai trò Tổng Hội Trưởng Tổng Hội Cựu SVSQ/TVBQGVN nhiệm kỳ 2008 -2010. Tôi thật sự lo âu: tôi sẽ điều hành như thế nào và đưa Tổng Hội về đâu. May mắn thay, niềm lo âu đó không phải một mình tôi ôm ấp mà còn rất nhiều cựu SVSQ khác, những người một lòng sắt son thương yêu trường Mẹ cũng cùng nỗi niềm lo chung đó và chúng tôi đã găp nhau , cùng chung trách nhiệm gắn bó thành một khối gồm những CSVSQ trong BCH/TH. Và quý Niên Trưởng , các Bạn và các Niên Đệ khác đã âm thầm hổ trợ chèo chống con thuyền VB tạo nên những thành quả tốt đẹp cho Tổng Hội Cựu SVSQ/TVBQGVN trong nhiệm kỳ vừa qua.
Hôm nay, trước khi rời khỏi chức vụ THT tôi xin trân trọng gởi lời cảm tạ đến toàn thể cựu SVSQ trên thế giới, đến các Liên Hội , các Hội ,các Khóa . Tôi xin gởi lời cảm tạ đến Hội VB Nam Cali , Hội VB Bắc Cali , đến K25 của chúng tôi là những đơn vị đã trực tiếp hổ trợ , khích lệ chúng tôi dấn th ân tiến bước trên con đường phục vụ Trường Mẹ, đã tạo cho chúng tôi nhiều thuận lợi để hoàn thành nhiệm vụ trong 2 năm vừa qua .
Đặc biệt, tôi xin gởi lời cảm tạ đến tất cả mọi thành viên trong ban Chấp Hành TH cùng những CSVSQ đã âm thầm yểm trợ chúng tôi trong vai trò cố vấn đặc biệt. Họ là những nguời đã cùng chúng tôi chia sẻ và giải quyết những vấn đề nan giải khi xãy ra .
BCH/TH cũng xin trân trọng cảm tạ Ban Tổ Chức Đại Hội 17 ,đã kiên trì hy sinh đóng góp nhiều công lực trí lực trong suốt một năm qua để đưa ĐH đến những thành công rực rỡ như ngày hôm nay mà quý vị đang trông thấy
Nhân đây , tôi xin thay mặt BCH/TH gởi lời cảm tạ đến vị Chủ tịch Hội Đồng Giám Sát & Tư Vấn cùng tất cả cựu SVSQ thành viên trong Hội Đồng dựa trên tinh thần trách nhiệm vì trường Mẹ đã giám sát, cố vấn và định hướng cho Tổng Hội không đi lạc hướng ra khỏi tôn chỉ của TVBQGVN góp phần tạo nên những thành quả hữu ích cho Tổng Hội trong nhiệm kỳ vừa qua.

Kính thưa quý NT, các bạn, qúy NĐ,
Trong hai năm qua, dù phải hi sinh hầu như là tòan thời gian cho các công tác xa hay gần của Tổng Hội, dù phải bỏ việc nhà,tất cả dành cho nhu cầu công tác, nhưng tôi đã lảnh hội rất nhiều những điều quý báu. Từ ngày giã từ trường Mẹ đi vào chinh chiến, rồi tù đày, rồi lang thang trên quê nhà cũng như trên xứ người, thời gian phục vụ Tổng Hội là thời gian sinh động nhất cho cuộc đời cựu SVSQ của tôi. Qua đó, tôi được dịp gặp gỡ, trao đổi, làm việc chung với rất nhiều cựu SVSQ và đã có rất nhiều, những kỷ niệm vô cùng qúy giá cho đời người. Những chuyến đi tham dự các sinh hoạt tại các Hội VB địa phương như tại Houston ,Sacramento, Bắc Cali, Nam Cali , San Diego đặc biệt là tham dự ĐH Võ Bị Âu Châu năm 2009 đã lưu lại những kỷ niệm sâu sắc về tình tự VB trong đời tôi. Xin cám ơn tình nghĩa cao qúy của các CSVSQ tại các địa phương đó
Trong tình tự anh em của Trường Mẹ, tôi cũng đã được học hỏi nhiều từ các khóa đàn anh, cũng như cảm phục tài năng và tinh thần của các khóa đàn em.
Do đó hôm nay, trong lời từ biệt mản nhiệm, tôi xin thưa rằng, tôi vô cùng hân hoan và sung sướng đã có dịp để phục vụ Tổng Hội Cựu SVSQ /TVBQGVN. Tôi biết rằng, qua nhiệm kỳ 2 năm, có một vài chương trình đề ra, nhưng đã không hòan tòan giãi quyết thỏa đáng được mọi yêu cầu, do một số điều kiện bị giới hạn, nhưng họat động của TH đã có những thành quả tốt đẹp và tạo được những điều thuận lợi mà tôi hy vọng sẽ là những nhân tố hữu ích cho nhiệm kỳ TH kế tiếp.
Trong lời giả biệt hôm nay, nhân danh BCH Tổng Hội nhiệm kỳ vừa qua, xin chân thành cám ơn qúy Chiến Hữu các Hội Đòan Bạn đã qúy mến, đã hổ trợ qua nhiều hình thức đối vớiTổng Hội Cựu SVSQ /TVBQGVN.
Và sau hết, tôi xin nhắc đến người vui nhất mà một chị đã đề cập đến từ ban đầu , đó là người đã âm thầm hạnh phúc và khổ đau sát cánh bên tôi trong những tháng ngày tôi đi chinh chiến , trong những năm tháng tôi quằn quại đớn đau trong trại tù CS ,những tháng ngày ra khỏi trại tù lang thang trong một xã hội khốn khó khắc nghiệt , lạ lung ngay chính quê hương quen thuộc của mình, những tháng ngày ngơ ngác trước một cuộc sống đầy mới lạ nơi xứ lạ quê người . Một người đã chịu đựng cũng như đã khuyến khích tôi trong những năm dài gánh vác trọng trách trước khóa 25 , trước hội VB/NCL cũng như trước Tổng Hội cựu SVSQ/TVBQGVN. Một người vui nhất hôm nay vì tôi đã hoàn thành nhiệm vụ đối với một ngôi trường mà người ấy tuy không quen biết nhưng cũng yêu thương chỉ vì chồng mình đã tha thiết yêu thương. Xin quý vị cho phép tôi được nói lời cảm tạ và giới thiệu trước quý vị người vui nhất hôm nay , kính thưa quý vị đó là người bạn đời của tôi …
Trong lời cuối, thay mặt BCH/TH nhiệm kỳ 2008-2010 , tôi kính chúc vị Tân Tổng Hội Trưởng và Ban Chấp Hành nhiệm kỳ tới được thành công trong nhiệm vụ đã được TVBQGVN tin tưởng và giao phó.

Trân trọng kính chào
Cựu SVSQ Nguyễn Hàm K25






Sĩ Quan Đà Lạt Họp Đại hội XVII
(Vì Tự Do, Dân Chủ Cho Việt Nam)

Linh Nguyễn

WESTMINSTER (NV) – Một đại hội vô cùng quan trọng đối với tập thể cựu sinh viên sĩ quan xuất thân Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam sẽ xảy ra vào ngày 2, 3 và 4 tháng 7 năm 2010, tại Little Saigon. Đó là Đại hội XVII.
Cuộc họp mặt này không những quan trọng vì những mối thâm tình của 31 khóa sĩ quan hiện dịch tốt nghiệp từ một quân trường thường được so sánh với West Point, Trường Võ Bị Hoa Kỳ; mà còn là sự tụ hội quan trọng của những sĩ quan nồng cốt của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa với chủ đề của đại hội: “Vì Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam”.
Thi hành quyết định của Đại Hội Cựu Sinh Viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (ĐHCSVSQ/TVBQGVN) kỳ XVI tổ chức tại San Jose năm 2008, Hội Võ Bị Nam California đã nhận trách nhiệm tổ chức Đại Hội XVII.
Cứ hai năm một lần, Đại Hội CSVSQ/TVBQGVN lại xảy ra một lần để bàn thảo những vấn đề mà tập thể đang theo đuổi và mong mỏi thực hiện. Cũng trong dịp này, một Tân Tổng Hội Trưởng sẽ được bầu bởi các Hội CSVSQ/TVBQGVN từ khắp nơi về tham dự. Hiện nay, Tổng Hội Trưởng là cựu SVSQ Nguyễn Hàm, khóa 25.
Vì công việc tổ chức quy mô nên Ban Tổ Chức đã phải làm việc nhiều tháng trời. Trưởng Ban Tổ Chức của Đại hội XVII do cựu SVSQ Nguyễn Văn Ức, khóa 16 đảm trách, với sự phụ giúp của các đại diện khóa và các cựu SVSQ các khóa đóng góp.
“Chúng tôi nhận trách nhiệm, dù việc lớn hay nhỏ cũng muốn làm hết sức mình. Đại Hội XVII mong được gặp lại tất cả các CSVQ xuất thân từ trường Mẹ, ngôi trường trên nọn đồi 1515 của Đà Lạt ngày nào!” Cựu SVSQ Nguyễn Văn Ức với giọng kiên quyết. Ông xuất thân khóa 16 CSVSQ/TVBQGVN, phục vụ quân chủng Không Quân Việt Nam.
Cựu SVSQ Nguyễn Hàm, khóa 25, Tổng Hội Trưởng đương nhiệm nhấn mạnh rằng: “Tập thể chúng ta chưa tròn trách nhiệm với Tổ Quốc, ngày nào quê hương còn bị cộng sản thống trị, ngày ấy chúng ta còn chiến đấu.”
Dù 35 năm đã qua đi nhưng phong cách của những người cựu SVSQ vẫn tiềm tàng qua những lời xưng hô “Niên trưởng”, “Anh” qua những cái bắt tay đầy tình chiến hữu “đàn anh, đàn em”.


Hình ảnh Ðại Hội XVI tại San Jose tháng 7 năm 2008.


Cựu SVSQ Tsu A Cầu, khóa 29, Hội Trưởng Hội Võ bị Nam California và là Phó Trưởng Ban Tổ Chức Đại Hội XVII cho biết tính đến nay đã có hơn 500 CSVSQ ghi danh tham dự. Ông mong mỏi các khóa, nhất là các CSVSQ sinh sống ở Nam California hãy nhanh chóng ghi danh tham dự. Lý do “nơi tổ chức dạ tiệc là Anaheim Mariott Hotel, địa điểm rất sang và đẹp nhưng chỉ có đủ chỗ ngồi cho 630 người!”
Cựu SVSQ Trần Vệ, khóa 19, thuộc binh chủng Thủy Quân Lục Chiến với giọng tự tin rằng: “Mọi công tác tiến triển tốt đẹp. Mong các anh em tham dự đông đảo. Lâu lắm mới có dịp vui như thế này. Bỏ qua rất uổng!”
Cựu SVSQ khóa 31 là khóa sau cùng của TVBQGVN, anh Tòng cho biết: “Tụi tôi có bốn đứa. Tôi và các bạn Phượng, Chính, Quý chắc chắn sẽ có mặt với các niên trưởng.”
Đại Hội XVII năm nay được vinh dự đón tiếp ba vị cựu Trung Tướng cùng xuất thân khóa 3 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Đó là Trung Tướng Lâm Quang Thi, cựu Chỉ Huy Trưởng TVBQGVN, Trung Tướng Hoàng Xuân Lãm, và Trung Tướng Lữ Lan.




(Giữa, cuối bàn) Cựu SVSQ Nguyễn Văn Ức, K16, trưởng Ban Tổ Chức Ðại Hội
XVII đang nghe CSVSQ Trần Vệ, K19, trình bày tình hình bán vé của các khóa.


Các chi tiết để các CSVSQ cần nhớ về Đại Hội XVII:
Đại hội sẽ được tổ chức vào những ngày 2, 3 và 4 tháng Bảy, 2010.

Thứ Sáu, ngày 2 tháng 7: Tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ (Sid Gold Stein Freedom Park) 14180 All American Way, Westminster, CA 92683.
Lễ Truy Điệu: Từ 8 giờ đến 9 giờ tối,

Thứ Bảy, ngày 3 tháng 7: Tại 8200 Westminster Blvd, Westminster.
* Lễ Khai Mạc: Từ 8 giờ đến 9 giờ sáng,
* Phần Hội Thảo: Từ 9 giờ sáng đến 4 giờ chiều.

Chủ Nhật, ngày 4 tháng 7:
* Từ 9 giờ sáng đến 4 giờ chiều: Tiếp tục phần hội thảo tại 8200 Westminster Blvd, Westminster.
* Từ 6 giờ chiều đến 11 giờ tối: Dạ tiệc và văn nghệ tại Anaheim Marriott Hotel, 700 West Convention Way, Anaheim, CA 92802. ĐT: (714) 750-8000.

Quý Cựu SVSQ thuộc Ban Chấp-Hành Tổng-Hội, Hội-Đồng Tư-Vấn và Giám-Sát 2008-2010, các nguyên Tổng-Hội-Trưởng TH/TVBQGVN, Đại-Diện Liên-Hội / Hội Võ-Bị tại Hoa-Kỳ và trên toàn thế-giới (ngoài VN), đại diện 31 khóa tại hải-ngoại chú ý tham-dự buổi họp Tiền Đại-Hội được tổ-chức vào ngày thứ Sáu 02/07/2010, từ 2 giờ đến 4 giờ chiều tại Phòng họp Liên-Hội Cựu Chiến-Sĩ Nam Cali, địa chỉ 5413 First Street, Santa Ana, CA 92703

Mọi chi tiết xin liên lạc CSVSQ Nguyễn Văn Ức 714-721-0758; hoặc Tsu A Cầu 714-580-2054. .



BAN TỔ-CHỨC ĐẠI-HỘI 17/THCSVSQ/TVBQGVN
THÔNG-BÁO SỐ 2
BTC Đại-Hội 17 CSVSQ / TVBQGVN trân-trọng thông-báo:
Chủ-Đề: V ì Tự-Do Dân-Chủ
Website: http://daihoivobiky17.tvbqgvn.org/
Chương-trình: Thứ sáu 2/7/2010 Tiền Đại-Hội và Nghi-Lễ Truyền-Thống
Thứ Bảy và Chủ-Nhật ngày 3-4/7/2010 Sinh-hoạt Đại-Hội, Da.-Tiệc
Địa-diểm: Khu Little Saigon, Nam California
Sinh-hoạt: Hội-trường Thành-phố Westminster, California
Westminster Civic Center
8200 Westminster Blvd.
Westminster, CA 92683
Truy-điệu: Freedom Park ( Tượng đài chiến-sĩ Việt-Mỹ ), Westminster
Kế bên Westminster Civic Center
Dạ-tiệc: Marriott Hotel, Anaheim
Anaheim Mariott
700 West Convention Way
Anaheim, California 92802 USA
Menu do nhà háng Seafood World cung cấp
Ban nhạc The Moon Flower
Chi phí tham dự cho một thành-viên trong hai ngày sinh-hoạt : $20
Dạ-tiệc : CSVSQ, phu-nhân, TTNĐH 18 tuổi trở lên và Thân hửu: $60
Để giúp cho BTC có đủ tài chánh trang trải chi phí cho 3 ngày Đại Hội,
BTC tha thiết kêu gọi và mong mỏi sự hưởng ứng tham gia yễm trợ tài chánh của tất cả cựu SVSQ thuộc 31 Khóa.
BTC xin phép được đề nghị:
· Mỗi Liên Hội, Hội, Khóa: $300 USD.
· Mỗi cựu SVSQ: $20 USD
· Chi phiếu gởi về:
Cựu SVSQ Trần Trí Quốc K27
15292 Knollwood Circle
Huntington Beach, CA 92647
Memo: ĐH17
BTC sẽ cập nhật danh sách yểm trợ trên diễn đàn “vobivietnam” và đặc san Đa Hiệu. Sự giúp đỡ của tất cả cựu SVSQ thuộc 31 Khóa sẽ phản ảnh tình tự Võ Bị mà chúng ta hằng nuôi dưỡng. Xin chân thành cảm tạ trước.
Trong niềm tin tưởng và hy vọng đó, BTC rất trân trọng và hân hoan được đón tiếp đông đủ qúy Niên Trưởng, các Bạn, qúy Phu Nhân và các Cháu TTNĐH.

Trân trọng kính chào Tự Thắng,
TM/BTC/ĐH17/CSVSQ/TVBQGVN
Cựu SVSQ Nguyễn Văn Ức K16
Trưởng Ban Tổ Chức
Westminster, ngày 9 tháng 1 năm 2010
Trưởng BTC / ĐHVB kỳ 17
CSVSQ Nguyễn-Văn-Ức khóa 16








Người Lính Năm Xưa:Phan Thế Duyệt K25 Cựu SVSQ/Trường VBQGVN



Câu chuyện về người thương phế binh Phan Thế Duyệt

Vào năm 2003 trong một chương trình giới thiệu hoạt động của hội “compassion” tại San Jose, California USA, ngay sau khi phát thanh lần thứ nhất, nhiều thính giả đã gọi vào thể hiện tâm tình họ dành cho câu chuyện thật đặc biệt, câu chuyện về một thương phế binh VNCH đang sống trong hoàn cảnh hết sức cô đơn tại một làng quê xa cách chốn phồn hoa đô hội… Câu chuyện có chút đau thương nhưng cũng lại có nhiều thơ mộng và đẹp của tình người.

Anh là một thiếu úy xuất thân từ trường Võ Bị QGVN và cũng đã từng mơ về một tương lai tươi sáng với những chiến công, những vòng hoa chiến thắng được choàng vào cổ từ tay của một nữ sinh sinh đẹp nào đó. Nhưng viên đạn AK47 ác nghiệp đã xuyên qua lưng anh ngay trong trận chiến đầu đời của một tân sĩ quan… Mọi giấc mơ tan vỡ, tương lai trở nên mịt mù và anh đã phải trải qua biết bao nhiêu đau thương sau đó.

Vết thương chưa lành hẳn thì biến cố 30 tháng 4 úp xuống, anh bị đẩy ra khỏi Quân Y Viện khi viết thương còn rỉ máu, anh được cha mẹ gìa đưa về sống tại Tây Ninh, chẳng bao lâu sau đó anh đã phải cắt bỏ đôi chân vì ung thối để cứu mạng, thế rồi cha mẹ anh cũng lần lượt qua đời, còn lại một mình trong căn nhà nhỏ, anh đã sống 30 năm dài trong nỗi cô đơn tận cùng của kiếp người.

Đối với những người thương binh VNCH khác, hoàn cảnh của anh có lẽ chưa phải là tận cùng bằng số (?) Anh biết rõ điều này, nên không than van, chỉ vì buồn muốn viết thư đi khắp nơi để tìm người tâm sự và không kêu nài trợ giúp, lá thư gởi ra Hải Ngoại đi lang thang và được ai đó đưa lên internet, một cô gái ký tên “H” gởi về anh $50.00 Mỹ kim, anh viết thư cảm ơn…

Một người ở Paris đọc được lá thư anh gởi cho người con gái có tên “H” tưởng là bạn mình nên chuyển qua cho cô BS Hương (Liên Hương) thành viên của “Hội Huynh Đệ Chi Binh” cô BS cảm động vì lá thư lạ đã viết trả lời anh, lá thư cũng đầy tình cảm chan chứa, tường chừng như ở thời còn chinh chiến của một người em gái hậu phương gởi cho anh chiến sĩ nơi chiến trường, lá thư tỏ lòng ngưỡng mộ tuyệt đối dành cho một anh hùng. Anh chính là một “anh hùng” trong mắt cô Liên Hương ở Hoa Kỳ. Thư trao đổi giữa anh và cô BS trẻ với những lời chân tình đã làm nhiều người rơi lệ.

Giao Chỉ

Tây Ninh ……………. 1999

Cô H. thân mến,

Khi cầm bút viết thư này tới cô, tôi rất cảm động vì lần đầu tiên nhận được 1 thiệp chúc Noel và 50 USD. Bao đêm nằm suy nghĩ moi óc tìm về quá khứ xem có quen ai là H. không. Rồi kết luận tôi và cô rất xa lạ chưa 1 lần đối diện. Thế nhưng giữa khoảng không gian xa cách nghìn trùng, giữa lúc bận rộn với cuộc sinh nhai nơi đất khách quê người, mà cô còn có thời giờ hướng về quê nhà, nơi đó có những người nghèo khổ, tàn tật, đang âm thầm trên giường bệnh như tôi. Ngoài ý nghĩa về vật chất, món quà của cô còn có 1giá trị tinh thần rất to lớn, nó an ủi tôi trong những ngày Đông giá để chuẩn bị đón Xuân về. Nghĩa cử cao đẹp của cô chắc chắn sẽ được Thượng Đế đền bù.

Đây là những ngày đầu Xuân. Sau vài ngày Tết tạm quên đi những âu lo phiền muộn thì bây giờ lại suy nghĩ, tính toán cho năm rộng tháng dài. Tôi đã bị loại ra khỏi vòng chiến vào một buổi chiều mây giăng tím ngắt cách nay gần 27 năm dài (bị liệt và cưa 2 chân!).

Trong vòng 27 năm đó, cuộc sống của tôi âm thầm như những đêm không trăng sao. Bốn mùa cứ lần lượt trôi qua, bao đứa trẻ thơ đã trưởng thành, còn tôi đã thấy thấp thoáng con đường tới nghĩa trang!!! Ngày ngày chỉ nằm trên giường ngắm mây bay qua khung cửa sổ, và chiều chiều nghe tiếng chuông giáo đường buồn bã. Rồi đôi khi âu lo khi số tiền trong túi cạn dần.

Chưa bao giờ tôi đủ can đảm ngắm mình qua gương. Tuổi trẻ, tình yêu đã vượt khỏi tầm tay. Đôi khi kỷ niệm hiện về hỗn độn, quay cuồng, tan vỡ như những mảnh thủy tinh sắc nhọn. Tủi thân, phiền muộn là căn bệnh trầm kha kéo dài từ ngày nầy đến ngày khác! Đầu năm chỉ duy nhất một mình trong căn nhà bầu bạn với chiếc tivi, dò hết đài nầy đến đài khác, rồi mệt mỏi lăn ra ngủ. Những lúc đau nặng, bao nguy cơ rình rập, chỉ biết phó mặt cho bàn tay Thượng Đế.

Đã lâu lắm rồi không có cơ hội viết thư nên trong hồi báo này từ đầu đến giờ lẩn thẩn quá phải không cô H? Nếu có gì sơ suất xin cô bỏ qua sự thiếu sót đó. Trước thềm năm mới, tôi chúc cô và gia đình hưởng một mùa Xuân vui vẻ, một năm mới An khang thịnh vượng.

Tôi xin dừng bút nơi đây. Chào cô.

Ký tên: Duyệt

P T D
_______________________________________________________

San Jose ngày 1 tháng 8, 2003

Anh Duyệt thân mến,

Có lẽ anh sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận được lá thư này. Do một sự tình cờ hay sắp xếp nào đó của Thượng Đế, nếu chúng ta còn tin có Thượng Đế hiện hữu trong cuộc đời này, lá thư của anh đã vượt ngàn dặm hải lý và thời gian phủ bụi mờ để đến tay tôi. Một người bạn của tôi ở Pháp, trong lúc đi sưu tầm trên những trang điện toán đã tìm thấy lá thư này, và chuyển đến tôi. Chỉ vì một sự trùng hợp ở vần tên với một cô gái nào đó mà anh đã viết thư cám ơn 3 năm trước đây.

Lá thư của anh không giống như bất cứ lá thư nào tôi đã đọc trong gần 10 năm qua. Tôi cũng chưa bao giờ trả lời riêng như tôi đang làm ngày hôm nay. Đây cũng là lần đầu tiên tôi dùng tên thật của mình để viết cho một người chưa biết mặt. Tôi viết như thế để anh hiểu cái ấn tượng sâu đậm, và một phần nào là nỗi xúc động lá thư của anh đã để lại trong tôi.

Trong tuần lễ qua, tôi đã gọi điện thoại về Việt Nam một vài lần theo số anh ghi trong thư, nhưng đáng tiếc vẫn không liên lạc được vì đường giây luôn luôn bận. Cũng có thể vì tôi gọi không đúng cách, một lần nữa lại cho anh biết rằng đây là 1 điều tôi không thường hay làm lắm đâu.

Lá thư của anh đã vô tình nhắc nhở cho tôi về quá khứ, những năm tháng chiến tranh điêu linh của đất nước mà tất cả chúng ta đều muốn quên. Anh không kể nhiều trong thư, nhưng tôi đoán anh chắc phải là 1 người đã có kiến thức của 1 vài năm Đại học, hay ít nhất cũng đã đỗ Tú Tài trước khi đăng lính vào quân đội. Bởi vì 1 người bình thường ít may mắn được đến trường hơn, đã không thể viết một lá thư vừa lắng đọng, vừa lãng mạn dạt dào tình cảm như vậy.

Sự gắn bó của tôi với những người lính cũ có lẽ bắt nguồn từ gia đình tôi vốn đã có rất nhiều người xuất thân từ quân đội miền Nam trước đây. Cha tôi ngày xưa là 1 bác sĩ quân y ở Chẩn Y Viện Trung Ương, và cậu tôi cũng đã từng là 1 bác sĩ giải phẫu chữa phỏng và chấn thương tại Tổng Y Viện Cộng Hòa, nơi tôi vẫn thường xuyên lui đến những ngày còn nhỏ vì căn bệnh riêng của mình. Hình ảnh của những nguời thương bệnh binh quấn khăn băng trắng thẫm máu đỏ hàng ngày được chở về từ mặt trận với tôi vì thế đã không xa lạ lắm. Một trong những người bạn thân nhất của tôi ở đây hôm nay là 1 cựu phi công từng đóng quân ở Phù Cát (Qui Nhơn)…

Tôi viết thư cho anh hôm nay, không phải như 1 người Việt kiều xa xứ được ưu đãi trong 1 đời sống an lành, và thoải mái hơn về vật chất lẫn tinh thần, đang nghiêng mình xuống viết cho 1 người đồng loại bất hạnh của mình. Nhưng tôi viết với tâm trạng của một cô gái nhỏ năm xưa đã lớn lên yên ổn giữa thành phố Saigon, nhìn tuổi thơ ấu của mình trôi qua dưới ánh hỏa châu và những tiếng bom đạn hàng đêm vẫn vọng về từ 1 chiến trường xa. Ở đó, bao nhiêu xương máu và nước mắt của cả 1 thế hệ tuổi trẻ đã đổ xuống để che chở cho những cô gái nhỏ như tôi được tiếp tục bình yên đến trường. Ở đó, vẫn có bao nhiêu người chiến sĩ như các anh còn ôm tay súng, chiến đấu đơn độc vào những giờ phút chót để gia đình chúng tôi có cơ hội xuống thuyền ra đi, tìm đến những quê hương hạnh phúc mới bên này bờ biển Thái Bình Dương.
Chính với tấm lòng tri ân và ngưỡng mộ đó mà hôm nay tôi thấy cần phải viết cho anh, cho các bạn của anh những lời các anh xứng đáng được nghe nhưng có lẽ đã chưa bao giờ được nghe từ gần 30 năm qua. Để các anh hiểu được rằng những hy sinh của mình đã không lãng phí, hay vô ích. Những tượng đài có thể bị đạp đổ, nhưng những hình ảnh thần tượng ghi khắc trong lòng sẽ chẳng bao giờ có thể bị xóa nhòa.

Chúng ta đã mất mát rất nhiều thứ, những người thương binh như các anh đã mất hết 1 phần thân thể, tình yêu và tuổi trẻ, còn những người Việt tỵ nạn như tôi cũng mất cả 1 nơi chốn dung thân để phải tha hương, lưu lạc khắp mọi phương trời. Có 1 điều ngày hôm nay, tôi mong chúng ta sẽ không đánh mất là tình người đến với nhau để khoảng không gian anh đang sống và hít thở bớt đi niềm lẻ loi, và cô độc. Tôi không là 1 bà tiên có đôi đũa thần nhiệm màu để có thể hóa phép trả lại anh thân thể nguyên vẹn. Nhưng tôi có thể trao tặng anh 1 tình bạn, và hy vọng những giòng chữ của mình có thể xoa dịu được những vết thương vẫn còn nhỏ máu trong tâm hồn anh từ 30 năm qua.

Khi nhận được lá thư này, xin anh gửi cho tôi hồ sơ + 1 tấm ảnh hồi đáp qua địa chỉ 1 người thân của tôi ở Saigon, để rồi sẽ có người đem thư về Mỹ lại cho tôi:

Nguyễn Liên Hương
c/o Phạm Thục Tuyết Xuân

tel:

Tôi muốn biết địa chỉ chính xác của anh, để gửi đến anh 1 món quà nhỏ, mà tôi ước mong sẽ đem lại 1 vài tia nắng ấm trong gian nhà lạnh vắng, hiu quạnh của anh hôm nay.

Cũng xin anh đừng phổ biến tên tuổi hay địa chỉ của tôi, vì điều tế nhị thỉnh thoảng tôi vẫn còn trở về Việt Nam trong những công tác xã hội. Thêm nữa, tôi hiểu khả năng giới hạn của mình trong những điều có thể làm. Thật sự sẽ là một điều tàn nhẫn để gieo mầm cho những ảo tưởng, hy vọng không có cơ may được thành tựu.

Cuối cùng, dù tôi không thể gửi nguyên 1 bài hát về, cũng xin cho tôi được gửi tặng anh và những người bạn anh hùng không tên tuổi của anh lời tựa của bài hát, “You are my hero”. Bởi vì cuối cùng, trong cuộc đời này, không có điều gì anh hùng, và cao thượng hơn là hy sinh bản thân mình cho những người khác được quyền sống. Trong mắt tôi, mãi mãi không có những người phế binh thương tật mà chỉ có những người trai anh hùng một thời đã chọn cho mình con đường đi và sống đích thực có ý nghĩa nhất.

Thân ái chào anh, và cầu chúc anh những ngày tháng cuối an lành trong niềm vinh dự và tự hào.

LH

.


Như chúng ta đã biết , tháng giêng năm 1974 Quân đội Việt nam cộng hòa đã đổ xương máu để ngăn chận bọn Tàu cộng tấn công vào đảo Hoàng sa, Sự hy sinh của các chiến sĩ Hải quân và Địa phương quân nhằm bảo vệ lãnh thổ , lãnh hải của Tổ quốc Việt nam đến nay vẫn còn được bà con ở quốc nội ngưỡng mộ và nhớ ơn , Tiếc thay ngày nay CS Việt nam chẳng những đã dâng hiến Hoàng sa cho bọn Tàu cộng mà còn trù dập giam cầm những người VN yêu nước , những người mạnh dạn lên tiếng đòi hỏi Hoàng sa là của Việt nam
Tháng giêng năm 1974 một phái đoàn của Quân đoàn 1 mà trưởng đoàn là cựu thiếu tá Phạm văn Hồng , xuất thân khóa 20 Trường Võ bị Quốc gia Việt nam ra đảo Hoàng sa để thiết lập một sân bay , và trong thời gian đó anh đã chứng kiến tận mắt cuộc tấn công của bọn Tàu cộng lên đảo Hoàng sa như thế nào
Kính mời quý vị theo dỏi cuộc phỏng vấn của đài SBTN với cựu t/t Phạm văn Hồng


Watch
PHONG VAN T/T PHAM VAN HONG VE HOANG SA in People & Blogs  |  View More Free Videos Online at Veoh.com




.

Thế hệ thứ hai Võ Bị
Trung tá Võ phi Sơn




Lt. Colonel SON PHI VO
Ba mươi lăm năm sau ngày Quốc Hận 30-4-1975….Có ai ngờ những em bé ngày nào bám chéo áo mẹ, hốt hoảng và ngơ ngác trước cơn bão táp đen tối đang ập vào miền Nam thân yêu, nay đang trưởng thành trên quê người với nhiều thành tích đáng nể.

Gần như mỗi ngày, mỗi tháng, chúng ta đều nghe đến một vài tên tuổi mà sự thành đạt của họ trên các lãnh vực đã làm cho gia đình và cộng đồng hãnh diện. Họ đã làm cho người bản xứ thay đổi cách nhìn về người tị nạn VN. Và cũng chính họ, sẽ đánh bật hình ảnh của những kẻ phản bội Brian Đoàn, Ysa Le, Trâm Lê…
Các em xứng đáng là tương lai Việt Nam. Nhất là các em mà trong lòng luôn ấp ủ hình ảnh quê hương quá lá Quốc Kỳ màu vàng ba sọc đỏ, các em biết nói lời biết ơn với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.
Hôm nay, chúng tôi xin giới thiệu một hậu duệ của Quân lực VNCH. Đó là tân Trung tá Võ Phi Sơn ở Miami, Florida.
Võ Phi Sơn vừa được vinh thăng Trung Tá vào ngày 1 tháng 3 năm nay 2009 và đang đảm trách việc cố vấn, huấn luyện cho một nước Ả Rập.
Là con của cựu Trung tá Phi công Võ Phi Hổ, khóa 17 Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, Sơn cùng gia đình may mắn thoát được khỏi Việt Nam vào những ngày tang thương cuối tháng 4 năm 1975. Sơn đến Hoa Kỳ khi mới lên 5 tuổi, hoàn toàn bở ngỡ trước cuộc sống mới xa lạ. Trung tá Hổ đã may mắn đoàn tụ gia đình tại đảo Guam, và được đưa về định cư tại Miami, Florida từ cuối tháng 5, 1975.
Nhờ truyền thống gia đình và theo gương bố, là một hoa tiêu khu trục phản lực lỗi lạc của Phi Đoàn 534 thuộc Không Đoàn 92 Chiến Thuật ở Phan Rang, Sơn và các bốn anh chị em lớn lên, học hành thành đạt nơi quê hương mới.
Từ lớp 9, Sơn đã giữ vai trò Chủ tịch của National Honor Society và Science Society tại trường Trung Học. Năm 1985, Sơn đỗ thủ khoa tại W.R. Thomas Junior High với nhiều giải thưởng lớn của liên bang như: Award of Honor do The National Leadership Organization trao tặng; The American Legion School Award do The American Legion trao tặng.
Tiếp theo những năm chót trung học, việc học của Sơn thăng tiến mạnh hơn. Sơn còn là một boyscout với các cấp hiệu cao nhất. Sơn đoạt đai nâu Karate khi vừa học xong trung học. Sơn chơi Trumpet rất xuất sắc, đoạt nhiểu giải tại địa phương và cấp tiểu bang Đặc biệt, Sơn cũng là một cầu thủ football giỏi như đoạt các giải Football School Athlete of the Year 1988, giải Outstanding in Football Performance, Academic Achievement and School Leadership. Sơn từng đem giải nhất cho trường về môn chạy bộ.
Ngoài thể lực, Sơn còn giỏi về việc học, nhất là môn toán.
Sơn đã tốt nghiệp Tối Ưu trên tổng số 597 học sinh của lớp 1988; đoạt giải The Best Student of the Year và Outstanding Math Student Award cùng rất nhiều giải khác với nhiều hiện kim.
Noi theo gương bố, Sơn tình nguyện vào quân đội và được các Nghị sĩ giới thiệu theo học trường Võ Bị West Point khoá 92. Khi trả lời phỏng vấn của đài truyền hình và báo chí địa phương, Sơn đã nói đến sự trả ơn của mình cho quê hương đã rộng lòng dung nạp gia đình: “Khi tôi bắt đầu hiểu biết, tôi được nghe nói rằng xứ sở này có nhiều cơ hội cho tài năng phát triển nên tôi đã cố gắng học hành, và nhờ những cơ hội này, tôi đã có ngày nay. Tôi nghĩ đây là lúc tôi có chút cơ hội đền đáp lại.”
Ra trường, Thiếu Úy Võ Phi Sơn lần lượt phục vụ tại nhiều đơn vị như Sư đoàn 2 Thiết Giáp, Sư đoàn 4 Bộ Binh, Sư đoàn 82 Nhảy Dù. Anh lái các phi cơ trực thăng OH-58 AC, Apache tham chiến tại chiến trường Afghanistan. Lần lượt từ cấp Trung đội trưởng, đại đội trưởng, Phụ tá ban 3, Ban 1 cấp Trung đoàn. Hiện Trung tá Võ Phi Sơn là Cố vấn phụ trách huấn luyện Trực thăng cho quân đội các nước Ả Rập đồng minh.
Võ Phi Sơn đã được báo The Miami News giới thiệu với nhiều lời ca ngợi về sự thành công của gia đình nói chung và cá nhân anh nói riêng .
Đặc biệt, tuy hành quân xa xôi, lúc nào Sơn cũng mang theo trong người lá cờ vàng thân yêu của Tổ quốc Việt Nam (xem ảnh). Bên cạnh những người con ưu tú thế hệ 2 như Đại Tá Lữ đoàn trưởng Dù Lương Xuân Việt, Đại Úy Phi công F-18 Elizabeth Phạm, Đại Úy Phi công Michelle Vũ, Nhà văn Minh Trần Huy (Giải văn học Gironde Pháp), Philipp Roesler (Bộ trưởng Kinh Tế Đức), Phi hành gia Eugene Trịnh, Trung tá Hạm trưởng Lê Bá Hùng, Võ sĩ Phan Nam, Trung tá Bác sĩ Paul Đoàn (Y sĩ trưởng Đoàn Quân Y Viễn Chinh 379 tại Tây Nam Á)…, Võ Phi Sơn đang làm rạng danh người Việt tại quê người.
Chúng ta vinh danh các em, các cháu, không chỉ vì những thành tựu rực rỡ, mà chính vì tấm lòng các em, các cháu luôn hướng về cội nguồn; không như những kẻ hợm hĩnh chim chưa đủ lông đủ cánh đã vội vã quay lưng với cha anh và phủ nhận quá khứ. Chúng tôi chúc mừng Trung tá Võ Phi Sơn. Cầu mong sẽ có ngày nghe đến nhiều vị tướng tài ba mang các họ Việt Nam trong quân đội Hoa Kỳ.

Đỗ Văn Phúc

.

U.S. Officer Revisits His Past in Vietnam


Commander Le with a relative in Hue, where four of his siblings remained trapped when most of his family fled in 1975.

By SETH MYDANS
Published: November 9, 2009
DA NANG, Vietnam — Cmdr. H. B. Le, the first Vietnamese-American to command a United States Navy destroyer, had just stepped ashore on a formal port call, making an emotional return to Vietnam for the first time since he fled as a young boy on a fishing boat at the end of the war in 1975.
Justin Mott for The New York Times

Cmdr. H. B. Le heading to a welcoming ceremony over the weekend in Da Nang, Vietnam.
A youthful and smiling man of 39, he bore the weight of the symbolism of cautiously warming military ties between Vietnam and the United States in the visit over the weekend. But the welcoming ceremony was delayed by a dispute over a request to display the red Vietnamese flag with its gold star aboard the Blue Ridge, the flagship of the Seventh Fleet, which had also just pulled into port.
Two hours later the flag was finally raised high on the yardarm, seemingly in accord with the Vietnamese demand and contrary to American naval custom. The waiting generals began to smile again, the red carpet was rolled out and Commander Le was free to proceed with his return.
“Stepping ashore was awesome,” he said after landing from his destroyer, the Lassen, which was anchored in Da Nang Harbor. “To be able to return to Vietnam after 35 years and to be able to do it as commander of a United States naval warship was an incredible honor and a privilege.”
He was returning to a very different Vietnam from the one he fled at the age of 5 with his parents and three of his siblings. Most people in this young nation, like Commander Le himself, have no memory of the war.
In the last decade or more, Vietnam has opened its economy, increased trade with the United States and risen from postwar poverty even as the Communist government maintains control of the news media and political expression.
The city of Da Nang today, with four new bridges, broad streets and an emerging high-rise skyline, is almost unrecognizable to those who were here during the war.
Despite the changes, the flag-raising dispute and the background of Commander Le’s own story illustrated the complexities of a relationship that remains shadowed by the war, even as it moves tentatively forward.
“Gradual and steady,” said Carlyle B. Thayer, an expert on the Vietnamese armed forces at the Australian Defense Force Academy, describing the evolving relationship. “The Americans see a glacier moving, and they call it progress.”
The Vietnamese generals who greeted Commander Le — whose full name is Hung Ba Le — might have reason for mixed feelings.
Commander Le’s father, Thong Ba Le, who is now 68, was a commander in the wartime South Vietnamese Navy and for a time held a senior position here in Da Nang. In 1975 he fled the Communist military when his base came under attack by rocket and mortar fire. The family spent two days at sea before being rescued by a United States Navy vessel.
While he was able to take his wife and his four younger children when he fled, he was unable to rescue four older children, who were trapped in Hue, Commander Le said. Two of these sons spent several years in Communist re-education camps, he said.
After reaching the United States, the father worked his way up from busboy to manager of a grocery chain in Northern Virginia and provided college educations for all of his children, including the four who followed him out of Vietnam eight years later in a formal departure program. Commander Le is a model of the success of many children of refugees.
A standout scholar and athlete in high school, he graduated from the United States Naval Academy with a bachelor’s degree in economics in 1992 and was commissioned as a Navy officer. He is married with two children.
“I’m a lucky guy,” he said. “My dad got me out of the country. He did what he had to do. He gave us opportunities to have a good life in the United States.”
Aboard the Vietnamese tug that brought Commander Le ashore was a man with quite a different set of memories: Chief Engineer Nguyen Van Ne, 50, said that as a child he had been terrified of American soldiers.
“They burned down my parents’ house,” he said. “They burned it down because they thought we were Communists.” But he said that those memories were in the past now, and that he would like to visit the United States “just to go and have a look.” He said that in the United States, people “get a good education and they get ahead, like Commander Le.”
Commander Le learned only a little of the Vietnamese language and very little about his father’s past or his family’s history.
And so his visit on Sunday to his home city of Hue, 50 miles north of Da Nang, meeting the aunts and uncles who are his only relatives in Vietnam, was a voyage of discovery of his roots.
“Something I recently learned was that my dad was not the first Vietnamese naval officer,” he said. “Back in imperial times, my great-great-great-great — four or five greats — grandfather served with the emperor. He was like an admiral.”
Commander Le prayed at the family’s ancestral shrines, visited their graves and learned of what he said were his family’s royal connections in the old imperial capital.
“I had noodle soup by the Perfume River, sitting on little plastic stools,” he said. “I definitely felt like a Vietnamese, just enjoying that food and the company of my family.”

.

At the helm of a U.S. warship, a Vietnam refugee comes home



Matthew White / U.S. Navy Cmdr. Hung Ba Le, left, commanding officer of the guided-missile destroyer USS Lassen, discusses the ship's position during operations at sea Wedneday. Le, the first Vietnamese-American to command a U.S. Navy ship, is returning to the country of his birth for the first time in 34 years.


Courtesy of the Le family
Cmdr. Hung Ba Le, front left, and his siblings on Thuan An beach, just south of their hometown of Hue, Vietnam, in 1974.


Courtesy of the Le family
Ensign Thong Ba Le, right, receives his Sword of Honor from Vietnamese president Ngo Dinh Diem at his graduation from the Vietnamese Naval Academy in 1962.


Courtesy of the Le family
Courtesy of the Le family Cmdr. Hung Ba Le, left, and his father, Thong Ba Le.
YOKOSUKA NAVAL BASE, Japan — As South Vietnam crumbled under advancing North Vietnamese forces 34 years ago, 5- year-old Hung Ba Le and his family escaped and eventually found refuge on a U.S. Navy ship.
This week, he returns to the land of his birth for the first time. And it is a U.S. Navy ship — the guided-missile destroyer USS Lassen that he commands — that will take him there.
On April 30, 1975, Saigon’s fall was imminent. Le’s father, a South Vietnamese navy officer, had just assumed command of the Nha Be Naval Support Activity Base after learning the previous commander left the country without warning.
He led his sailors until the last possible moment. But finding himself unable to communicate with his headquarters and fearing the impending collapse of the government, he ordered his men to go home and be with their families.
In his online memoir, “The Journey of Destiny,” Le’s father wrote: “It was over. There was no one willing to fight because there was nothing for which to fight. The country was about to collapse under the Vietnamese Communist. I was so desperate, angry, and upset in my heart.”
Now the younger Le transits the same waters where he and his family sought refuge more than three decades ago.
“I feel blessed to be where I’m at today,” Le, the first Vietnamese-American to command a U.S. Navy ship, said during a phone interview from sea Tuesday. “It feels very neat to think that we left on a U.S. Navy ship, and to come back on one is pretty awesome.”
After the fall of Saigon, Le’s family escaped on a fishing trawler. Le’s father led the vessel and its 400 refugees out to sea on April 30, 1975. Numerous times, the younger Le said, the refugees were refused assistance from passing ships.
As Le’s father navigated the boat out to sea, he was leaving behind more than his native country: His four oldest children, living in the family’s hometown of Hue, were unable meet the rest of the family before the trawler departed.
After days at sea, sleep-deprived and hungry, Le, three other siblings, his parents and the other refugees were taken aboard the USS Barbour County, a ship participating in Operation Frequent Wind — the evacuation of foreigners and South Vietnamese from Saigon.
The Barbour County took the refugees to the Philippines.
“The cool ocean breeze could not comfort the wave of sorrow in the heart of this Vietnamese refugee,” the elder Le wrote in his memoir.
The Le family eventually made their way to Camp Pendleton, Calif., where they were kept in a refugee camp for several weeks.
They soon found sponsorship from an American family and made the trek to northern Virginia, where they would eventually settle.
With no money, Le’s father worked various jobs to support the family before settling into a job at Giant Food, a supermarket chain.
“We had some great help along the way from our sponsors,” the younger Le recalled. Although the family’s journey to gain U.S. citizenship lasted eight years, Le describes his experience in America as one of little struggle.
“I always felt lucky to come to America when I did,” he said.
In 1983, the naturalization process concluded and the family’s four oldest children were permitted to join the family.
With a family deeply rooted in naval heritage, Le said that as a teenager getting accepted to the U.S. Naval Academy was his goal.
“I was never pressured over the years from my father to do so,” he said Tuesday as his ship steamed toward its scheduled Saturday port call to Da Nang with USS Blue Ridge. “But [I] enjoyed being able to follow in his footsteps.”
Le’s father recently told him that following his son’s career, and seeing him command a Navy warship, has added years to his life.
Graduating from the Naval Academy with merit in 1992, Le was designated as a surface warfare officer. Four ships and 17 years later, he finds himself leading one of the Navy’s premier warships back to a land of which he has few memories.
“It’s amazing to get an opportunity to get to go back, and one that I don’t know if I would have had otherwise,” said Le, who hopes to reconnect with relatives still in the country. “America gave my family a lot of opportunity, so I enjoy giving back by serving.”


.

Tàu Hải quân Hoa Kỳ cập cảng Cát Tiên Sa.

Chiều ngày 7/11, cùng lúc hai tàu Hải quân Hoa Kỳ, USS Lassen (DDG 82) và USS Blue Ridge (LCC 19) chính thức cập cảng Tiên Sa, bắt đầu chuyến thăm thành phố Đà Nẵng.

Tàu hải quân Mỹ cập cảng Tiên Sa.



Tàu USS Blue Ridge là tàu chỉ huy trong Hạm đội 7 của Hoa Kỳ, đóng căn cứ tại Yokosuka- Nhật Bản, có sức chứa hơn 200 sỹ quan và 1.200 thuỷ thủ.


Đặc biệt, tàu khu trục USS Lassen là tàu Hải quân Hoa Kỳ đầu tiên do một hạm trưởng người Mỹ gốc Việt Lê Bá Hùng chỉ huy. Hạm trưởng Lê Bá Hùng sinh ra ở cố đô Huế, Việt Nam. Gia đình ông nhập cư sang Hoa Kỳ và định cư tại Bắc Virginia


Ông Lê Bá Hùng chỉ huy trưởng tàu USS Lassen phát biểu tại cuộc họp báo trên tàu



Chuyển hàng từ tàu xuống tiến hành các quan hệ cộng đồng: thăm các nạn nhân chất độc da cam, hội Bảo trợ trẻ em…

Chuyến thăm “đánh dấu lần đầu tiên ông trở lại Việt Nam kể từ khi rời đất nước lúc mới 5 tuổi, và cũng góp phần làm tăng thêm mối quan hệ hữu nghị giữa 2 nước Việt Nam- Hoa Kỳ” - Ông Hùng phát biểu.

.





.


Tổng Hội

Thanh thiếu niên ĐH

Phụ nữ Lâm viên

Đặc san đa hiệu

 
Tìm người thân


Đại hôi VB ky 17

Ta phải thắng trận này

Dai nhac hoi Cam on Anh - part 1

Dai nhac hoi Cam on Anh - part 2

Dai nhac hoi _ Cam on anh part 3

Dai nhac hoi _ Cam on anh part 4

Dai nhac hoi _ Cam on anh part 5

 
 
i l 0 ��� abe