Trân trong chào mừng quý khách đến viếng thăm trang web của Tổng hội Cựu Sinh viên Sĩ Quan Trường Võ Bị Quốc gia Việt Nam ----- Welcome to Website of Vietnamese National Military Academy Alumni Association ---
 
 
TVBQGVN
· Trang chính
· Giới thiệu TVBQGVN
· Lịch sử TVBQGVN
· Phù hiệu TVBQGVN
· Phù hiệu SVSQ
· Truy điệu
· Chỉ huy trưởng   TVBQGVN
· Chương trinh Quân sự
· Chương trình Văn hóa
· Các khóa Huấn luyện
· Tài liệu Lịch Sử
 
 
 
· Liên hội VB Âu châu
· Liên hội VB Uc châu
·  Hội VB bắc CA
·  Hội VB nam CA
· Hội VB Washington
· Hội VB   Washington.DC
· Hội VB Origon
· Hội VB Minesota
· Hội VB
 
 
Website Võ Bị
· Thanh thiếu niên ĐH
· Khóa 10
· khóa 19
· khóa 20
· khóa 24
· khóa 25
· khóa 29
· khóa 30
· Hội VB Bắc CA
· CT Phát thanh
  hội VB Bắc CA
 
 
Linh tinh
· Chúc mừng
· Phân ưu
· Thông báo
· Nhắn tin
· Ý Kiến xây dựng
· Sức khỏe
· 

  

· guessbook


Hộp thơ VB
 
 
Audio




Cac hoi VB
 
 
Tổng hội CSVSQ
 
 
Thơ - Văn VB
· Thơ
·  Văn
·  Hồi ký
·  Tham luận
·  Vi tính
 
 
giai tri
 
 
Video

Cuộc biểu tình vỉ đại của đồng bàp bắc Cali
ngày 2 tháng 3 năm 2008 San Jose












Tin San Jose
Chủ Nhật, ngày 02 tháng 03 năm 2008
Hình ảnh lịch sử của CĐNV trước City Hall San Jose ngày 2/3/2008 để phản đối và đòi thực thi dân chủ tại thành phố này.

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 03 năm 2008
10' Video Phần 1
Hơn 10.000 đồng hương tham dự buổi Biểu Dương của Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali.



» Mời bấm xem
  

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 03 năm 2008
9'49" Video Phần 2 Hơn 10.000 đồng hương tham dự buổi Biểu Dương của Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali.



» Mời bấm xem
  


Chủ Nhật, ngày 02 tháng 03 năm 2008 9'57" Video Phần 3
Hơn 10.000 đồng hương tham dự buổi Biểu Dương của Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali.


» Mời bấm xem  
Chủ Nhật, ngày 02 tháng 03 năm 2008
9'59" Video Phần 4
Hơn 10.000 đồng hương tham dự buổi Biểu Dương của Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali.


» Mời bấm xem  

9'59" Video Phần 5
Hơn 10.000 đồng hương tham dự buổi Biểu Dương của Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali.



» Mời bấm xem
  

Chủ Nhật, ngày 02 tháng 03 năm 2008
9'56" Video  6 (Phần cuối)
Hơn 10.000 đồng hương tham dự buổi Biểu Dương của Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali.



» Mời bấm xem
  





BẢN LÊN TIẾNG
CỦA TỔNG HỘI CỰU SVSQ/TRƯỜNG VÕ BỊ QUỐC GIA VIỆT NAM
VỀ VIỆC ÂM MƯU DỰNG CỜ MÁU SAO VÀNG Ở HẢI NGOẠI CỦA BỌN TAY SAI VIỆT - CỘNG


Trong thời gian gần đây, nhân vụ việc BIỂU TÌNH PHẢN ĐỐI TỐ CÁO NGỤY QUYỀN VIỆT CỘNG HIẾN ĐẤT DÂNG BIỂN và, PHẢN ĐỐI TỐ CÁO nhà cầm quyền TRUNG CỘNG xâm chiếm HOÀNG - SA & TRƯỜNG - SA của VIỆT – NAM, ở Hải Ngoại; tức thì có một số tay sai VC, một bọn cơ hội trở cờ muốn nhập nhằng đánh lận con đen tìm cách bình thường hoá LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG ở hải ngoại nói chung, tại Hoa - Kỳ nói riêng.Vì vậy:
Tổng Hội Cựu SVSQ / TVBQGVN có những nhận xét về LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG như sau:

   1- LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG là đảng kỳ của Đảng Cộng Sản Việt Nam ( ĐCSVN ), là biểu tượng riêng của ĐCSVN , không phải là quốc kỳ của toàn thể quốc dân VIỆT - NAM.

   2- LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG là lá cờ đã gây đổ rất nhiều máu của dân tộc Việt Nam cả HAI MIỀN NAM - BẮC bởi bàn tay đẫm máu của ĐCSVN, qua các thời kỳ : cái gọi là CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT (1954 - 1956 ), cái gọi là NHÂN VĂN GIAI PHẪM ( 1958 ), cái gọi là GIẢI PHÓNG MIỀN NAM tức CUỘC XÂM LĂNG NƯỚC VIỆT NAM CỘNG HÒA (1954 - 1975 ) , qua những cái gọi là TỔNG CÔNG KÍCH MẬU THÂN năm 1968, cái gọi là HỌC TẬP CẢI TẠO năm 1975, cái gọi là CẢI CÁCH CÔNG THƯƠNG NGHIỆP MIỀN NAM năm 1976...

   3 - LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG là lá cờ từ hình thức, màu sắc đến nội dung đều mang tính CHƯ HẦU LỆ THUỘC vào KHỐI CỘNG SẢN Liên - Sô và Trung Cộng, rõ ràng qua bốn ( 4 ) câu thơ của Tố - Hữu :
   Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ
   Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
   Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng
   Thờ Mao Chủ - Tịch, thờ Xít-Ta-Lin bất diệt.

   4 - LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG, qua ĐCSVN đã cam tâm HIẾN ĐẤT DÂNG BIỂN gồm cả quần đảo HOÀNG - SA & TRƯỜNG - SA cho TRUNG CỘNG bằng Công Hàm của PHẠM VĂN ĐỒNG ký năm 1958 với chỉ thị của HỒ CHÍ MINH , cũng như qua các HIỆP ƯỚC mới đây năm 1999, năm 2000, ĐCSVN đã cung hiến cho TRUNG CỘNG : ẢI NAM QUAN, THÁC BẢN GIỐC, VỊNH BẮC BỘ ...

   5 - LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG là biểu tượng của chế độ đang ác trị trên Tổ - Quốc VN, qua bàn tay nhuốm máu của ĐCSVN đã và đang cướp đất của LƯƠNG DÂN , bán TÀI NGUYÊN của TỔ QUỐC VN, bán PHỤ NỮ và BÉ GÁI VN ra nước ngoài làm NÔ LỆ TÌNH DỤC .. vơ vét cho đầy túi tham toàn đảng ....

   Do những bằng chứng cụ thể nêu trên, đã vạch rõ TỘI ÁC tày đình của ngụy quyền CSVN. TỔNG HỘI Cựu SVSQ/TVBQGVN cùng với ĐỒNG BÀO HẢI NGOẠI cực lực phản đối mọi hình thức nhập nhằng nhằm BÌNH THƯỜNG HOÁ LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG Ở HẢI NGOẠI của BỌN TAY SAI VC, của BỌN CƠ HỘI TRỞ CỜ...
   TỔNG HỘI CỰU SVSQ / TVBQGVN hoan nghênh các anh chị em Du Học, các cháu Du Học Sinh tham gia hợp tác cùng Đồng Bào hải ngoại biểu tình PHẢN ĐỐI vụ việc HOÀNG - SA & TRƯỜNG - SA trước các Sứ Quán VIỆT - CỘNG & các Sứ Quán TRUNG - CỘNG, nhưng NHẤT QUYẾT KHÔNG CHẤP NHẬN LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG.Người ta không thể bày tỏ lòng YÊU NƯỚC bằng cách trương LÁ CỜ BÁN NƯỚC hay đứng chung dưới LÁ CỜ BÁN NƯỚC tức LÁ CỜ MÁU SAO VÀNG. Đây là sự lý hiển nhiên, không thể tranh biện.

Làm tại San Jose,California ngày 1 tháng 1 năm 2008
Tổng Hội Cựu SVSQ/Trường Võ Bị Quốc gia Việt Nam
TM.Ban Chấp Hành Tổng Hội
CSVSQ Võ Văn Đức k22
Tổng Hội Trưởng







Hãy Hành Động


Là người Việt Nam yêu nước, trước cảnh bọn cầm quyền Trung cộng ngang ngược xâm lược 2 quần đảo Hoàng sa, Trường sa và vùng biên giới phía Bắc của tổ quốc thân yêu ,chúng ta phải làm gì để chống lại bọn Tầu cộng xâm lược và bọn cầm quyền CSVN buôn dân bán nước, nô lệ Tàu cộng?
Đây là 1 vấn đề quan trọng , chúng ta cần phải cương quyết hành động thiết thực để chống lại bọn chúng chứ không thể phản đối suông và để sự việc rơi vào quên lãng theo ngày tháng.
Sau khi mạnh mẽ tuyên cáo chống bọn Tầu cộng xâm lược và bọn ngụy quyền Cộng Sản Việt Gian tay sai, chúng ta là người Việt trong nước và người Việt tỵ nạn CS khắp thế giới, từ Hoa kỳ, Âu châu, Úc châu và Canada đã đồng loạt tổ chức biểu tình tại các toà Đại sứ và Lãnh sự của Trung cộng và Việt Cộng phản đối hành động ngang ngược xâm lược của bọn bành trướng Bắ c Kinh và bọn tay sai CSVN; đồng thời tạo tiếng vang gây sự chú ý trên toàn thế giới về hiểm họa xâm lăng của Trung cộng.Tiếp theo chúng ta nên kêu gọi đồng bào tham gia vào chiến dịch trừng phạt bọn CS Trung quốc xâm lược và nguỵ quyền CSVN tay sai về kinh tế tài chánh ; phổ biên rộng rãi công hàm bán nước và các hiệp ước sang nhượng lãnh thổ lãnh hải và sự hèn nhát của Hồ chí Minh ,Phạm văn Đồng , Đỗ Mười ,Lê khả Phiêu và Bộ Chính trị đảng CSVN.
Thứ nhất:
   - Không mua hàng hóa của Trung Cộng và Việt Cộng.
   - Không du lịch đến Trung Cộng và đến Việt Nam .
   - Không làm ăn buôn bán với Trung Cộng và Việt Cộng.
Thứ 2:
   - Dùng các phương tiện truyền thông, phổ biến đến với đồng bào trong nước công hàm bán nước của Hồ chí Minh,Phạm văn Đồng vào ngày 14-9 1958 ,và việc bọn Cộng sản việt gian hiện nay đã âm thầm ký các hiệp ước cắt đất dâng biển vào năm 1999 và năm 2000 cho quan thầy Trung Cộng.
   - Ủng hộ tinh thần cho thanh niên,sinh viên học sinh yêu nước và các nhà đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền đứng lên biểu tình chống Trung Cộng xâm lăng và Việt Cộng bán nước.
   - Kêu gọi quân đội và công an trong chế độ Cộng Sản VN, những người còn một tấm lòng yêu nước thương dân đứng lên chống lại bọn đầu sỏ cầm quyền CSVN,các anh hãy nhắm vào những tên chủ chốt làm tay sai cho Tầu cộng trong Bắc bộ phủ,trong Trung ương đảng và những tên ác ôn côn đồ cánh tay nối dài của bọn chóp bu CS.Không thẳng tay đàn áp thanh niên sinh viên học sinh và những nhà đấu tranh cho dân chủ đứng lên biểu tình phản đối Trung cộng xâm lược và Việt Cộng tay sai, bởi vì họ đấu tranh cho quyền lợi quốc gia dân tộc VN.
Thứ 3:
   Các nhà trí thức , luật gia trong và ngoài nước vận động các quốc gia tự do dân chủ trên thế giới ủng hộ nguyện vọng chính đáng bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của VN trước hành động ngang ngược xâm lược của Trung cộng. Đồng thời vận động các nước tẩy chay Thế vận hội năm 2008 tổ chức tại TQ vì hành động gây hấn xâm lược trong vùng , và không tôn trọng các hiệp ước quốc tế về lãnh thổ lãnh hải của bọn cầm quyền Trung cộng.
Là người VN yêu nước, dù sống ở bất cứ nơi nào cũng không khỏi xót xa uất hận trước hành động ngang ngược xâm lăng lãnh thổ lãnh hải Việt Nam của bọn cầm quyền Trung Cộng và bọn tay sai Việt Cộng. Chúng ta phải cương quyết đứng lên chống lại và làm một cái gì có thể làm được trong khả năng của mình để bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc.Hiện tại bọn Cộng sản Trung quốc ỷ mạnh về quân sự đã xâm chiếm 2 quần đảo Hoàng Sa , Trường sa và vùng biên gíới phía Bắc mà lịch sữ đã chứng minh 2 quần đảo nầy thuộc về Việt Nam từ nhiều thế kỷ trước.Hơn nữa Việt Cộng đã ký vào Hiệp định Geneve năm 1954 chấp nhận sự chia đôi lãnh thổ từ vĩ tuyến 17.Hoàng sa và Trường sa ở phiá Nam vĩ tuyến 17.Trước năm 1975 ,2 quần đảo nầy vẫn thuộc về chính phủ VNCH và đuợc quân đội VNCH bảo vệ.Trận hải chiến oai hùng đẫm máu của Hả quân Việt Nam Cộng hòa chống trả Trung cộng xâm lăng quần đảo Hoàng sa vào tháng giêng năm 1974 vẫn còn đó.Dân tộc Việt Nam nhất quyết không lùi bước trước sự xâm lăng ngang ngược của TC ,sẽ tiếp tục đấu tranh cho đến ngày lấy lại 2 quần đảo Hoàng sa , Trường sa và vùng biên giới phía Bắc của tổ tiên để lại.
   Trung quốc nên nhớ rằng, dân tộc Việt Nam đã bao phen đánh bại sự xâm lược và âm mưu đồng hóa của Trung Quốc trong những thế kỷ trước.Anh hùng, anh thư , hào kiệt của dân tộc Việt Nam như bà Trưng, bà Triệu, Lý thường Kiệt,Trần Hung Đạo, Lê Lợi , Quang Trung đã từng đánh đuổi quân Tầu xâm lược tan tác,tơi bời, có lúc tướng Tầu là Thoát Hoan đã phải chui vào ống đồng chạy về nước.
   Nhà cầm quyền CSVN cũng nên nhớ rằng dân tộc VN sẽ không tha thứ tộingoan cố làm tay sai buôn dân bán nước, độc tài đảng trị tham nhũng bóc lột đang gieo rắc bao tai hoạ cho dân tộc.Hãy sớm trở về với dân tộc để được tha thứ,nếu không sẽ bị trừng phạt như tên độc tài Ceaucescu của Lỗ Ma Ni . Hãy tự giải thể chế độ xã hội chủ nghĩa lỗi thời phi dân tộc,thiếu tự do dân chủ và trả lại quyền tự quyết cho dân tộc VN.
   Nếu bọn Việt Cộng không tự giải thể và trả lại quyền tự quyết cho dân tộc Việt Nam , Đồng bào VN trong và ngoài nước sẽ kiên trì đấu tranh cho đến thắng lợi cuối cùng, trước tiên là giải thể ngụy quyền CSVN,tay sai buôn dân bán nước và sau khi thành lập một chính phủ của dân do dân và vì dân,chúng ta sẽ xây dựng lực lượng quân sự hùng mạnh, đánh đuổi TC xâm lược thu lại 2 quần đảo Hoàng sa, Trường sa, và vùng biên giới phía bắc.Lịch sử cho chúng ta thấy không một chế độ phản dân hại nước hoặc kẻ thù xâm lưọc nào tồn tại mãi với thời gian mà không bị lật đổ hay đánh bại.
   Trong hiện tại chúng ta cũng nên vạch trần và ngăn chận những âm mưu thủ đoạn gian manh xảo trá của bọn Việt gian cộng sản đề nghị cho du sinh dùng cờ máu hợp tác với người Việt trong các cuộc tập hợp và biểu tình chống lại Trung quốc trong vấn đề Hoàng sa và Trường sa .Lá cờ máu, lá cờ của đảng CSVN,lá cờ đại diện cho một chế độ buôn dân bán nước gây đầy tội ác đối với dân tộc Việt Nam làm sao có thể xuất hiện cùng với lá cờ vàng ba sọc đỏ đầy chính nghĩa của người Việt quốc gia tỵ nạn CS đã từng chống lại cái chế độ thối nát,buôn dân bán nước nô lệ ngoại bang mang lá cờ máu nầy.Hơn nữa lịch sử cũng cho ta thấy, lúc khó khăn CSVN kêu gọi đoàn kết dân tộc chống ngoại xâm nhưng khi ổn định chúng bắt đầu thanh toán người Việt quốc gia để chiếm trọn quyền lãnh đạo như tên gian xảo Hồ chí minh đã làm trong năm 1945-46.Trong mọi trường hợp chúng ta người Việt yêu nước không thể chấp nhận sự xuất hiện lá cờ máu nầy tại hải ngoại.
   Tóm lại, đồng bào trong nước và hải ngoại quyết tâm vùng lên chống giặc ngoại xâm Trung Cộng và nội thù Việt Cộng bằng những hành động thiết thực, chỉ có những hành động thiết thực mới có thể phá tung xiềng xích Cộng Sản đang gieo rắc tai họa cho dân tộc Việt Nam chúng ta.
Hãy:
   Thứ nhất : tiếp tục biểu tình phản đối Trung cộng và Việt Cộng
   Thứ hai:Tẩy chay không mua hành hóa của Trung cộng và Việt cộng.
   Thứ ba:Tẩy chay không du lịch về Việt nam và đến Trung quốc.
   Thứ tư:Tẩy chay không làm ăn buôn bán với Trung cộng và Việt cộng.
   Thứ 5 :Nếu có về VN trong những trường hợp đặc biệt thì nên làm 2 việc sau đây:
   - Nói cho anh em bà con bạn bè thân thiết biết sự thật bán nước của Hồ chí Minh ,Phạm văn Đồng và tập đoàn Việt gian Cộng sản
   - Nói cho người thân được biết hiện tại trong nước và hải ngoại đang có những cuộc biểu tình chống TC xâm lược 2 quần đảo Hoàng Sa & Trường Sa và hành động tiếp tay bán nước cho Trung Cộng của nhà cầm quyền CSVN.Hãy theo dõi những tin tức nầy và sẳn sàng nhập cuộc khi cần thiết.CSVN sẽ không dễ dàng đàn áp nếu có sự đáp ứng tham gia của nhiều người trong nước.Xin đồng bào trong nước và hải ngoại dấn thân đấu tranh bằng cách hãy hành động tích cực các mục tiêu nêu trên để chống lại bọn Trung cộng xâm lược và bọn Việt cộng tay sai buôn dân bán nước./.
Người chiến sĩ QLVNCH-CSVSQ Võ văn Đức k22 THT



Hoàng Sa, Trường Sa
Trà Mi – Sưu tập
Vài sự kiện và hình ảnh đáng ghi nhớ về Hoàng Sa, Trường sa
1958 – Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân dân Trung hoa tuyên bố:
Hải phận CHNDTH rộng 12 hải lý. Điều khoản này áp dụng cho toàn lãnh thổ CHNDTH và các quần đảo của Trung Quốc, kể cả Đài Loan và các quần đảo chung quanh, quần đảo Penghu, Tungsha, Hsisha (Xisha, Trường Sa – TM), Chungsha, Nansha (Hoàng Sa – TM) và tất cả những quần đảo ngoài khơi thuộc Trung Quốc.
(Lược dịch đoạn [1] bản “Tuyên bố Hải phận của CHNDTH” 04/09/1958 - PRC's Declaration on the Territorial Sea)
Xem tiếp




Một bước đầu xin chuộc tội
Ngô Nhân Dụng

Trong Bình Ngô Ðại Cáo do Nguyễn Trãi viết (Lê Thái Tổ ban bố, 1428) có câu “Vân Nam binh vị ngã quân sở ách ư Lê Hoa.” Bản dịch quen thuộc trong Việt Nam Sử Lược viết,
“Binh Vân Nam nghẽn ở Lê Hoa” - tiếp, “sợ mà mất mật; Quân Mộc Thạnh tan chưng Cần Trạm, chạy để thoát thân!”
Lê Hoa là cửa ải thuộc nước ta vào thế kỷ 15. Ðại Việt Thông Sử của Lê Quý Ðôn chép, khi nhà Minh sai Mộc Thạnh đem quân từ Vân Nam sang tiếp viện cho quân Trung Quốc bị vây ở Ðông Quan (Hà Nội) thì Bình Ðịnh Vương Lê Lợi điều động Phạm Văn Xảo và Trịnh Khả đem quân lên Ải Lê Hoa ngăn chặn. Sau khi Liễu Thăng chết ở Chi Lăng, quân Mộc Thạnh tự rút, bị quân ta đuổi đánh tan tác ở Lê Hoa.
Có ai biết Ải Lê Hoa hiện nay ở đâu?
Nếu coi bản đồ Trung Quốc bây giờ, chúng ta sẽ thấy tên Lê Hoa nằm trong tỉnh Vân Nam. Chắc các sử gia sau này có thể tìm hiểu nguyên do vì sao một cửa ải của nước Việt Nam, địa danh ghi trong Bình Ngô Ðại Cáo, lại chạy sang bên Tầu! Người Trung Quốc đã chiếm cửa ải đó từ bao giờ?
Cũng vậy, trong cuốn “Nhật Ký Trên Biên Giới Việt Trung” của bác sĩ người Pháp P. Neis có ghi chép và chụp hình các địa điểm ở vùng Ải Nam Quan, khi phái đoàn Pháp, đi thương thuyết với chính quyền nhà Thanh Trung Quốc về biên giới, trong những năm 1885-1887 (lúc đó Pháp đang đô hộ nước ta). Nhiều địa điểm ghi trong cuốn sách trên bây giờ cũng thuộc khu tự trị Quảng Tây, Trung Quốc.
Nước mạnh nuốt nước yếu, hàng xóm lớn ép nhỏ, gậm nhấm từng miếng đất một, thế kỷ này qua thế kỷ khác.
Nhưng chưa bao giờ nước Việt Nam lại để mất những vùng hải đảo rộng lớn, bị cướp ngay trước mắt, và do một chính quyền người Việt đang cai trị một nửa nước Việt tình nguyện hiến dâng. Ðó là chủ quyền trên những hòn đảo ở Trường Sa và Hoàng Sa đã bị Trung Quốc cướp.
Người Việt sẽ không bao giờ công nhận việc Trung Quốc chiếm đóng các hòn đảo mà tổ tiên đã khai phá, sử dụng, gìn giữ từ nhiều thế kỷ trước. Hiện nay chúng ta không thể đưa vụ cướp đất này ra Tòa Án La Haye vì tòa án quốc tế chỉ xét xử các vụ tranh chấp khi nào chính phủ 2 quốc gia liên hệ đồng ý ra tòa. Chính phủ cộng sản ở Việt Nam chưa bao giờ tỏ ý muốn nhờ tòa án quốc tế xử vụ này, mà chính phủ Cộng Sản Trung Quốc thì chắc chắn không muốn. Họ đã chiếm các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa, không muốn ai đụng tới.
Việt Nam hiện nay cũng không đủ binh lực để đánh bại Trung Quốc ở Hoàng Sa, Trường Sa, cho nên không ai bàn tới một kế hoạch tái chiếm. Chỉ có một cách là đồng bào ta ở khắp nơi phải biểu tình phản đối và hô hào cả thế giới tẩy chay Trung Quốc về mọi phương diện, bất cứ ở chỗ nào, như người dân Tây Tạng vẫn làm. Người Tây Tạng đã tranh đấu như vậy từ nửa thế kỷ nay không nghỉ, họ chưa đạt được kết quả cụ thể nào, nhưng họ không bao giờ để cho chính quyền Cộng Sản Trung Quốc được yên thân khi còn tiếp tục chiếm đóng đất nước của họ.
Nhưng chính quyền cộng sản Việt Nam phải chịu trách nhiệm về việc để mất các hòn đảo ở Hoàng Sa, Trường Sa. Nếu có can đảm, các người lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam phải đứng ra công khai phản đối chính quyền Trung Quốc và dùng các biện pháp cứng rắn hơn trong các mối liên hệ giữa hai nước, từ các việc hợp tác kinh tế đến trao đổi thương mại.
Trung Quốc hiện đang cần thị trường và nguyên liệu của Ðông Nam Á, để bành trường ảnh hưởng kinh tế. Việt Nam là nước đông dân nhất trong khối ASEAN, nếu chính quyền Việt Nam dám phản đối Trung Quốc thì các nước Ðông Nam Á sẽ phải ủng hộ. Phải tạo áp lực hết năm này sang năm khác, như người Tây Tạng lưu vong vẫn đang làm!
Nhưng điều đầu tiên mà chính quyền Cộng Sản Việt Nam phải làm là chính thức phủ nhận lá thư của ông Phạm Văn Ðồng gửi ông Chu Ân Lai vào năm 1958, trong đó ông Ðồng nhân danh thủ tướng nước Việt Nam tỏ ý tán thành bản tuyên bố về lãnh hải của Trung Quốc. Bộ Ngoại Giao Trung Quốc luôn luôn luôn vin vào lá thư này để biện minh với dư luận thế giới về chủ quyền của họ trên Hoàng Sa và Trường Sa.
Trong mạng lưới của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, như vào ngày 17 Tháng Mười Một năm 2000, họ nêu lên những chứng cớ về chủ quyền của họ trên các quần đảo này www.fmprc.gov. cn/eng/). Ngoài việc viễn dẫn các lời tuyên bố của các chính khách Anh, Nhật Bản, các văn bản sai lầm của Pháp, tài liệu của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc dành một đoạn dài nêu lên các bằng cớ do Cộng Sản Việt Nam tạo ra cho họ.

(1) Chứng cớ đầu tiên là vào Tháng Sáu năm 1956, Thứ Trưởng Ngoại Giao Việt Nam (Hà Nội) Ung Văn Khiêm đã nói với người xử lý thường vụ Tòa Ðại Sứ Trung Quốc ở Hà Nội, Li Zhimin, rằng, “theo các tài liệu của Việt Nam thì các quần đảo Tây Sa (ta gọi là Hoàng Sa) và Nam Sa (Trường Sa) theo lịch sử là thuộc lãnh thổ Trung Quốc.” Ông Lê Ðốc, đứng đầu phân vụ Á Châu của Bộ Ngoại Giao Hà Nội có mặt lúc đó còn nói thêm rằng theo lịch sử, các đảo trên đã thuộc Trung Quốc “từ đời nhà Tống” (Thế kỷ 10 tới 13)!
(2) Chứng cớ hiển nhiên hơn, theo Bộ Ngoại Giao Trung Quốc, là tờ nhật báo Nhân Dân ở Hà Nội, ngày 6 Tháng Chín năm 1956 đã đăng một bài đầy đủ chi tiết cả bản tuyên bố của chính phủ Trung Quốc phát hành 2 ngày trước đó. Khi cơ quan chính thức của đảng Cộng Sản Việt Nam đăng bài này, tức là họ đã công nhận các ý kiến của Trung Quốc.
Lúc đó Hà Nội đang lo dập tắt các nhóm trí thức và văn nghệ đòi tự do ngôn luận Nhân Văn Giai Phẩm, đang chịu đựng các hậu quả thảm khốc của vụ Cải Cách Ruộng Ðất, và chuẩn bị việc xâm lăng miền Nam. Bản tuyên bố được báo Nhân Dân đăng lên nói rõ ràng là lãnh hải Trung Quốc bao gồm cả các quần đảo trong biển Nam Hải.
Thời gian này cũng là lúc Trung Quốc đang gây căng thẳng ở vùng eo biển Ðài Loan (nhưng không bao giờ họ tiến quân đánh Ðài Loan). Ngày 14 Tháng Chín ông Phạm Văn Ðồng gửi lá thư chính thức “tán thành” quan điểm của Trung Quốc về lãnh hải.
(3) Bằng cớ thứ ba mà Bộ Ngoại Giao Trung Quốc nêu lên là các sách giáo khoa môn Ðịa Lý do nhà nước Cộng Sản Việt Nam in năm 1974, viết rằng các “hòn đảo từ quần đảo Nam Sa, Tây Sa, qua Hải Nam, Ðài Loan, là một bức trường thành bảo vệ Trung Quốc.”
Những điều trên viết trên mạng lưới của Bộ Ngoại Giao Trung Quốc chỉ lập lại những điều đã được đăng trong Bắc Kinh Chu Báo (China Review) ra ngày 18 Tháng Hai năm 1980, trong đó còn nhiều chi tiết khác kể cả hình lá thư ô nhục của Phạm Văn Ðồng.
Trong tuần báo Far Eastern Economic Review xuất bản ở Hồng Kông ngày 16 Tháng Ba năm 1979, ông Lý Tiên Niệm, phó thủ tướng Trung Quốc đã khẳng định rằng các người lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam đã nhường các quần đảo cho Trung Quốc. Lúc đó Trung Quốc mới đem quân san thành bình địa các thành phố Việt Nam ở biên giới.
Một điều đáng chú ý là cũng trong thời gian này, chính phủ Trung Quốc tỏ ra thân thiện với Mã Lai Á và Phi Luật Tân. Trung Quốc cho biết họ sẵn sàng thảo luận với hai quốc gia này về các vụ tranh chấp chủ quyền trong các đảo Hoàng Sa và Trường Sa; nhưng Bắc Kinh tuyệt đối không nhắc nhở gì tới Việt Nam!
Một ký giả báo Far Eastern Economic Review, ông Frank Ching viết trên báo này, ngày 10 Tháng Hai năm 1994 một bài kiểm điểm lại vụ Hoàng Sa và Trường Sa. Ông Chinh mỉa mai rằng Hồ Chí Minh và Cộng Sản Việt Nam đã “bán” (sell trong nguyên văn) các hòn đảo này cho Cộng Sản Trung Quốc vì họ cần Trung Quốc giúp trong việc xâm chiếm miền Nam.
Frank Ching viết, “Vì nóng lòng muốn gây ra một cuộc chiến tranh tàn hại cả hai miền Nam, Bắc; và muốn đóng góp vào sự nghiệp cộng sản quốc tế, Hồ Chí Minh đã hứa hẹn, một cách mất phẩm giá (did promise, without dignity) cho Trung Quốc chiếm lấy một phần đất trong tương lai, trong lúc chưa biết rằng có nuốt được miền Nam hay không!”
Trong bài báo năm 1994, Frank Ching cũng nhắc lại việc hải quân Việt Nam Cộng Hòa đã tử chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974; và mỉa mai rằng trong thời chiến tranh Cộng Sản miền Bắc luôn miệng chỉ trích các chính phủ miền Nam là tay sai Mỹ, bán nước. “Bây giờ, 20 năm sau, chúng ta thấy rõ trong lúc đó chính quyền Sài Gòn đứng lên bảo vệ quyền lợi nước Việt Nam một cách mạnh mẽ hơn chính quyền ở Hà Nội!”
Về phía Cộng Sản Việt Nam, vào năm 1979 sau khi bị Trung Quốc “dậy một bài học” Phạm Văn Ðồng đã lên tiếng biện hộ cho mình, nói rằng lá thư “tán thành” của ông được ký trong lúc đang chiến tranh, “Hai nước Việt Trung rất thân thiết và tin tưởng nhau. Trung Quốc đang giúp Việt Nam hết sức. Trong hoàn cảnh đó, lãnh đạo Việt Nam ủng hộ lập trường Trung Quốc là điều cần thiết.”
Ông Ðồng còn nói rằng việc ông tán thành lập trường Trung Quốc là “để chiến đấu cho độc lập và tự do của tổ quốc(!)”(Far Eastern Economic Review, 16 March 1979). Ông Nguyễn Mạnh Cầm, ngoại trưởng Việt Nam cũng lập lại lý luận của Phạm Văn Ðồng, rằng việc công nhận quan điểm của Trung Quốc là do tình thế bắt buộc! Nói như vậy bịp được dân trong nước, nhưng không thể dùng trong việc bang giao được!
Người Việt chúng ta biết, Cộng Sản ký các hiệp định quốc tế, ở Genève (1954), ở Paris 1972, trong lúc đặt bút ký đã tính mưu sau này sẽ xóa bỏ chữ ký. Nhưng chữ ký của Phạm Văn Ðồng gửi cho Chu Ân Lai còn dính mãi, không xóa được! Frank Ching, trong bài báo nêu trên, viết “một lá thư ngoại giao... không dễ đem tẩy xóa, khi một nước nhỏ như Việt Nam lại tính bầy trò lừa bịp (một nước lớn như) Trung Quốc.”
Cộng Sản Việt Nam đã bán các hòn đảo của tổ tiên để đổi lấy súng đạn đi giết đồng bào miền Nam, lấy cớ đuổi Mỹ nhưng nay lại bám lấy tư bản Mỹ để tự biến mình thành tư bản. Hãy can đảm xóa bỏ lỗi lầm cũ bằng cách phủ nhận lá thư của Phạm Văn Ðồng.
Hãy lý luận rằng trong thời gian 1956 các đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, vì nằm dưới vĩ tuyến 17, không thuộc thế giới cộng sản. Cho nên lá thư của ông Phạm Văn Ðồng viết đã nhường một phần đất ngoài thẩm quyền của ông ta!
Các ông Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Phạm Văn Ðồng đã bán những thứ không thuộc quyền của mình, hệ quả là những lời nói và chữ ký đó không có giá trị nào cả! Ðây là một bước đầu để xin chuộc tội với dân tộc!


Đại sứ Hoa kỳ Đặc trách về Tự do tôn giáo quốc tế đã nhận định như thế nào về Tự do tôn giáo tại Việt nam trong buổi tường trình tại Quốc hội Hoa kỳ ngày 6-12-07 ? ( xem phần Audio bên cột trái )


PHÓNG VẤN

Toàn văn cuộc phỏng vấn Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ về một Giải pháp xử lý việc Trung quốc xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa - Tuyên Cáo của Ủy Ban Phối Hợp Đấu Tranh Yểm Trợ Quốc Nội hậu thuẫn Nhị vị lãnh đạo GHPGVNTN và Giáo chỉ số 9 của Đức Tăng thống Thích Huyền Quang

PARIS, ngày 4.1.2008 (PTTPGQT) - Hội đồng Lưỡng Viện (Viện Tăng thống và Viện Hóa Đạo) Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN) hôm 27.12.2007 ra Tuyên Cáo về việc Trung quốc xâm lấn hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Nhân việc này Phóng viên Ỷ Lan đã phỏng vấn Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ về Giải pháp xử lý việc xâm lấn của Trung quốc theo quan điểm của GHPGVNTN.
Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin chép lại dưới đây toàn văn cuộc phỏng vấn Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ phát trên Đài Phật giáo Việt Nam hôm nay, thứ Sáu 4.1.2008, để cống hiến quý độc giả :
Ỷ Lan : Kính chào Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ. Hội Đồng Lưỡng Viện Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất vừa ra Tuyên Cáo về việc Trung Quốc xâm lấn hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Kính xin Hòa thượng cho biết vì sao Giáo hội phải lên tiếng ?
Hòa thượng Thích Quảng Độ : Thưa cô Ỷ Lan, vì người xưa có nói "Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách", nghĩa là khi đất nước lâm nguy thì tất cả mọi công dân không phân biệt thành phần xã hội, tôn giáo, chính kiến, đều phải có trách nhiệm cứu nguy.
Bởi vậy, mặc dầu Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là một tổ chức tôn giáo, nhưng trên hết và trước hết, Giáo Hội là một tập thể công dân, sự tồn vong của Giáo Hội gắn liền với sự an nguy của đất nước, cho nên khi sự toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc bị đe doạ thì Giáo Hội không thể giữ thái độ bàng quan, im lặng, mà phải lên tiếng. Đó là lý do tại sao Giáo Hội đã đưa ra bản Tuyên Cáo ngày 27.12.2007, thưa cô.
Ỷ Lan : Bạch Hòa thượng, cho đến nay hầu hết các bản lên tiếng từ trong nước ra đến hải ngoại đều tập trung tố cáo Trung Quốc xâm lấn lãnh hải Việt Nam và kêu gọi chiến đấu chống trả, hoặc là tố cáo sự đồng loã của Nhà cầm quyền Hà Nội. Thế nhưng trong sự lên tiếng của hai viện là Viện Tăng Thống và Viện Hoá Đạo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất lại nhấn mạnh đến khía cạnh toàn dân tham gia cứu nguy, nghĩa là đòi hỏi Nhà nước Việt Nam trao quyền lãnh đạo cho toàn dân. Kính xin Hoà Thượng giải thích rõ hơn điểm khác biệt này.
Hoà thượng Thích Quảng Độ : Đây là vấn đề then chốt, rất quan trọng. Tôi xin nói rõ, như phần nhận định thứ nhất trong Bản Tuyên Cáo đã nêu : "Năm 1956 ông Ngoại Trưởng Ung Văn Khiêm của Chính phủ Cộng sản Hà Nội thời đó đã tuyên bố công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc chủ quyền Trung Quốc. Đến ngày 14.9.1958 thì ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng chính thức gửi công hàm cho Thủ tướng Chu Ân Lai của Trung Quốc, minh xác bằng văn bản chủ quyền Trung Quốc trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa.” Bởi vậy bây giờ rất khó cho chúng ta, người Việt, lên án Trung Quốc đã xâm chiếm hai quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và đòi họ trả lại.
Giả dụ chúng ta có làm như thế thì họ sẽ trả lời "Thưa không, chúng tôi có xâm chiếm lãnh hải của quý quốc đâu. Hai hải đảo này đã do chính phủ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà ở Hà Nội nhượng lại cho chúng tôi đấy chứ. Có văn bản hẳn hoi."
Nếu chúng ta lại nói với họ là việc đó chỉ do Đảng Cộng Sản làm mà thôi, chúng tôi hoàn toàn không biết. Họ sẽ trả lời : "Đó là việc nội bộ của quý vị. Hãy về đòi Đảng Cộng Sản Việt Nam chứ không liên quan đến chúng tôi." Vấn đề then chốt là ở chỗ đó.
Vậy chúng ta đòi Đảng Cộng Sản ư ? Họ sẽ bất lực bởi họ chính là người đã ký văn tự bán lãnh hải rồi thì còn lấy tư cách gì để đòi lại, kể cả các Hiệp ước Biên giới Việt - Trung ký ngày 30.12.999 và Hiệp ước Vịnh Bắc Việt ký ngày 25.12.2000. Đảng Cộng sản Việt Nam đã cắt nhượng thêm cho Trung Quốc bao nhiêu đất, bao nhiêu lãnh hải ? Cho đến hôm nay họ vẫn còn giữ bí mật (các hiệp ước đó), chúng ta hoàn toàn không biết.
Để khỏi tủi hổ vớí tổ tiên Việt Nam, vài tuần trước đây các anh em thanh niên, học sinh, sinh viên Hà Nội và Sài Gòn đã đến Toà Đại sứ và Toà Tổng Lãnh sự Trung Quốc biểu tình đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa. Nhưng đã bị nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam tìm đủ cách ngăn cản, cấm đoán. Vì họ sợ làm như thế sẽ lộ chân tướng phản quốc bán nước của họ. Bởi thế, Giáo hội chủ trương không trực tiếp trực diện đòi Trung quốc mà phải đòi hỏi Đảng Cộng sản trước hết phải trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân Việt Nam để giải quyết vấn đề toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc. Nếu mà Đảng Cộng sản trả lại toàn quyền cho toàn 85 triệu dân rồi, thì vấn đề toàn vẹn lãnh thổ có thể chính thức đặt ra với Trung quốc lúc đó và mới có thể đòi mới có hiệu lực. Chứ còn như bây giờ đòi họ (Trung Quốc) họ không thèm trả lời đâu, họ không thèm giải quyết đâu. Và nếu cứ mãi như thế này thì dần dần họ lấn hết, rồi cả biên giới cũng phải giao cho họ. Biên giới ở trên Miền Bắc, ta đã mất ải Nam Quan rồi, cho nên vấn đề này là vấn đề sinh tử của đất nước. Đảng Cộng sản Việt Nam phải tỉnh ngộ mà trao quyền lại cho toàn dân lúc này. Vì nếu không thì mang cái tủi nhục muôn đời về sau cho Đảng Cộng sản Việt Nam đấy.
Ỷ Lan : Dạ như vậy thì cụ thể công việc này tiến hành ra sao trong thời gian sắp tới, bạch Hoà thượng? Ai sẽ là tác nhân chính cho tiến trình toàn dân được tham gia cứu nguy đất nước ?
Hoà thượng Thích Quảng Độ : Vấn đề này thì như ở trên vừa nói đó, đòi Đảng Cộng sản phải trả quyền lãnh đạo đất nước lại cho toàn dân, mà toàn dân ở đây cụ thể là 85 triệu người đang sống trên đất nước Việt Nam.
Trong số 85 triệu người này không phải tất cả đều đứng lên để đòi, mà xã hội nào cũng thế, đất nước nào cũng thế, từ xưa đến nay đều vậy, đất nước nào, xã hội nào cũng có trong số toàn dân ấy một số người nổi bật hẳn lên. Đó là số người ưu tú của dân tộc và đất nước; thì số người đó, đó là các bậc thân sĩ, nhân hào, trí thức, rồi đến các giới trẻ là học sinh, thanh niên, sinh viên. Đấy là cái giới ưu tú của đất nước và dân tộc.
Bây giờ giới ưu tú này phải đại diện cho 85 triệu dân trên toàn quốc đứng lên kêu gọi đoàn kết với nhau, ngồi lại với nhau, thảo luận vấn đề này, đặt thẳng vấn đề với Đảng Cộng sản Việt Nam. Đây không phải là đoàn tụ, kết lại để âm mưu lật đổ Nhà nước Cộng sản để tranh quyền hành gì cả, mà đây là lúc đất nước lâm nguy phải ra tay cứu nguy cho Tổ Quốc.
Nếu Đảng Cộng sản thất bại, mất nước, thì đảng Cộng sản chỉ có 3 triệu dân. Họ có thể chạy sang Trung quốc anh em của họ. Bởi vì họ là họ hàng không có tổ quốc. Đảng Cộng sản chủ trương theo chủ nghĩa Mác là vô tổ quốc, vô tôn giáo, vô gia đình, thì bây giờ họ quan niệm Trung quốc cũng là tổ quốc của họ. Nước nào cũng tổ quốc của họ. Trước đây thì Liên Xô cũng là tổ quốc của họ. Xã hội chủ nghĩa là thiên đường, là tổ quốc. Bởi vậy cho nên, giờ có mất dải đất hình chũ S này, thì họ sang Trung quốc họ lên thiên đường. Đó là về Đảng Cộng sản với 3 triệu dân, tức 3 triệu đảng viên.
Chứ còn 80 triệu dân Việt Nam nếu mất dải đất này lấy đâu mà sống ? Đi đâu ? Lấy ai mà chứa ? Do đó, đây là quyền lợi thiết thân của 85 triệu dân. Bởi vậy có quyền đặt vấn đề đó với Đảng Cộng sản, chứ không phải tranh quyền lãnh đạo gì. Đây là Quyền Sống của 85 triệu dân trên mảnh đất này. Nếu không làm cho ra lẽ, cứ nhút nhát hay e sợ này khác, để cho Đảng Cộng sản lãnh đạo mãi thì họ bán luôn cái đất nước này. Rồi họ đi.
Thành ra, nhân tiện đây tôi xin kêu gọi tất cả các bậc thân hào, nhân sĩ, trí thức, các tầng lớp thanh niên, học sinh, sinh viên là những người có trách nhiệm nặng nề, chính yếu đối với dân tộc này. Lúc này là lúc cần đến bàn tay của quý vị góp sức vào để bảo vệ giang sơn, nòi giống này. Cho nên đừng ngần ngại. Đừng sợ. Bởi vì mình có tranh quyền với Đảng Cộng sản đâu mà mình sợ. Đây là mình đòi họ trả lại cái quyền để bảo vệ đất nước. Chứ đâu phải bảo vệ gia đình, họ hàng riêng của mình. Cho nên ĐỪNG SỢ. Đây là cơ hội rất tốt mà các vị không nói lên được tiếng nói nữa, thì giới trí thức, thân hào, nhân sĩ Việt Nam sau này sẽ mang tiếng với hậu thế đấy !
Cho nên bây giờ, nếu đòi lại như thế được rồi. Nếu Đảng cộng sản thấy con đường đó là con đường mở ra lối thoát cho đảng Cộng sản. Bởi vì đòi đây, không có nghĩa đòi tiêu diệt Đảng cộng sản. Mà đòi Cộng sản nới ra cho những đảng phái khác đại diện cho khối toàn dân vào tham dự chung với đảng Cộng sản. Tôi đã có lần trong bản Thư Chúc Tết năm 2005, tôi đề nghị 3 đảng, đảng Cộng sản là một trong đó. Có ai đòi tiêu diệt Đảng cộng sản đâu. Thành ra bây giờ Đảng Cộng sản nên nói đây là vì quyền lợi của toàn dân. Chứ không phải chỉ nghĩ đến 3 triệu đảng viên. Đừng quan niệm như Nguyễn Minh Triết đã nói : « Bỏ điều 4 Hiến pháp là tự sát ». Không đâu. Bỏ điều 4 Hiến pháp, là mở ra con đường sống vinh quang cho Đảng cộng sản sau này. Bởi vì trước đây, dù muốn dù không, thì Đảng cũng đã góp phần vào tranh thủ cho nền độc lập đất nước. Mặc dầu Đảng đã gạt hết các đảng phái đối lập năm 45 ra để Đảng giữ độc quyền kháng chiến, độc quyền đánh đuổi thực dân.
Nhưng mà cái độc quyền lúc đó đâu có được. Bởi vì lúc đó thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Lúc đó ai cũng muốn đánh đuổi ngoại xâm, giành độc lập cho đất nước sau 80 năm bị nô lệ. Thành ra đó là cái dịp may. Rồi đừng tưởng cái đó, rồi sau cũng thế. Cũng nhờ ngoại viện của Liên Xô, Trung quốc, cũng nhờ cái lòng dân, người ta cũng tưởng là đánh đuổi ngoại xâm, ngoại bang, rồi dân tộc được độc lập thật sự, tự do thực sự, giàu mạnh thật sự. Nhưng mà rồi bây giờ thì hoàn toàn ngược lại, đói nghèo, lạc hậu. Cho nên giờ ai cũng chán rồi. Người ta biết mặt thật của Cộng sản rồi. Đừng giở cái cuộc chiến tranh với Tàu. Bây giờ ra việc Tàu nó có đánh cũng không đủ sức như 1979. Không có chuyện đó nữa đâu ! Năm 1975, 1979, lúc đó Cộng sản còn có cái thế, quần chúng vẫn chưa biết nhiều, vẫn còn tin tưởng. Hơn nữa khối Liên Xô còn nguyên vẹn, cho nên mới đánh nhau với Tàu ở miền Bắc. Chứ ngày nay xẩy ra chiến tranh với Tàu, thì người dân... tôi có thể đảm bảo, dám nói chắc chắn rằng đa số tuyệt đối hoàn toàn không ủng hộ như trước đâu. Người ta biết rồi. Bây giờ người ta muốn tự do, dân chủ, chứ không ai muốn phải bị kìm kẹp, bị đàn áp, bức hiếp.
Ngay Dân Oan chẳng hạn, trong số những người Dân Oan ấy hoàn toàn là những người cảm tình với Cộng sản trước đây. Nào gia đình liệt sĩ, bà mẹ anh hùng này, rồi những lão thành Cách mạng này... Có ai là người không dính với Cộng sản đâu. Toàn là ân nhân của Cộng sản cả, mà đến bây giờ (họ) cũng phải thấy cái mặt thật, rồi cũng phải bỏ... Mất cả tài sản, mất cả quyền lợi... bây giờ cũng phải ra đường mà phản đối Cộng sản, đòi hỏi Cộng sản trả lại quyền lợi của họ.
Thành ra bây giờ đừng có ảo tưởng rằng nếu xẩy ra chiến tranh giữa Tàu với Cộng sản Việt Nam, thì Cộng sản vận dụng được tất cả nguồn nhân lực như trước đây. Không có chuyện đó đâu !
Cho nên, để tránh những hậu họa đó, đảng Cộng sản nên thức thời. Bây giờ còn sớm chứ chưa muộn, chưa quá muộn. Bây giờ phải mở rộng phạm vi chính trị ra để mời gọi những vị thân hào, nhân sĩ có tâm huyết với đất nước như trước 75 đi. Rồi hợp tác với nhau. Cái nạn này là nạn chung của dân tộc chứ không riêng của ai. Bây giờ ngồi lại với nhau tìm kế để mà chống đỡ.
Nếu làm được như thế, thì đảng Cộng sản đại biểu cho 3 triệu đảng viên và những người có thiện cảm với Cộng sản. Còn một đảng Quốc gia thì cũng có quần chúng quốc gia cũng hỗ trợ. Giữa đó có một đảng Trung lập, ai không thích quốc gia, không thích Cộng sản thì đứng trung dung ở giữa. Như thế là hòa hợp hòa giải thực sự đấy. Có như thế, mình vận động sự ủng hộ của toàn dân 85 triệu người, hoàn toàn đứng sau chính phủ duy nhất ấy của dân, của dân thật sự, có bầu cử đàng hoàng. Lập ra Quốc hội của dân, đa nguyên đa đảng, lập ra tòa án độc lập, tam quyền phân lập. Như vậy quyền hành thực sự nằm trong tay 85 triệu dân. Nhưng người đại biểu Quốc hội là đại biểu thật sự của dân, chứ không đại biểu «gật» như bây giờ của Cộng sản, là « Đảng cử dân bầu » như người ta thường nói mà Đảng không thấy ngượng. Quốc hội bây giờ 90% là đảng viên rồi. Còn 10% như để cho tư nhân vào... như vừa rồi có 30 người không phải đảng viên thì chỉ trúng có một (1) người thôi. Như vậy là 100% là đảng viên trong Quốc hội làm được gì cho dân ? Làm cho Đảng thì có, chứ làm gì cho dân !
Thậm chí một Ông Sư đại biểu nhân dân mà lại lên tiếng tố Sư, âm mưu giết Sư ! Làm gì cho dân nào ?! Cho nên, không ai ưa Cộng sản, không ai hoan nghênh Cộng sản nữa đâu.
Đừng có tưởng nắm lấy quân đội, công an, nhà tù, rồi muốn nói gì thì nói, làm gì thì làm. Chỉ được một lúc nào đó thôi.
Lúc này là lúc rất nguy hiểm. Cho nên, tỉnh táo thấy con đường phía trước cho rõ. Đừng có ảo tưởng như trước nữa.
Tóm lại, Đảng Cộng Sản Việt Nam phải trả lại quyền cho dân, có nghĩa là nới (phạm vi) chính trị ra. Mời các thân hào, nhân sĩ của đoàn thể khác ra mà góp sức với đảng Cộng sản, rồi mở ra một cuộc Trưng cầu dân ý toàn dân, rồi tiến đến bầu cử Quốc Hội của dân thật sự, rồi sau đó lấy cái thế dân ấy mới đặt vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa, ải Nam Quan, thác Bản Giốc, v.v. với Trung Quốc. Có thế lực như vậy, có hậu thuẫn như vậy họ mới nể, họ mới ngại.
Đó là mặt đối nội. Dân mới thực sự ra đời.
Đấy là Giáo Hội chủ trương như vậy. Cho nên bây giờ không đòi Trung Quốc, có đòi họ cũng không giải quyết. Họ không có lý do. Bây giờ họ đã nói Cộng sản Việt Nam đã nhường cho chúng tôi rồi đây này ! Cho nên, cái đối tượng chính bây giờ mình phải đòi đó là đòi Đảng Cộng sản Việt Nam trả lại quyền lãnh đạo đất nước cho toàn dân để giải quyết vấn đề này.
Đó là đối nội.
Đối ngoại, thì bây giờ ở nước ngoài trên toàn thế giới có 3 triệu Việt kiều, cũng là người Việt, người ta mặc dù cũng vì hoàn cảnh mà phải ly hương thôi. Nhưng không ai có thể quên được đất nước. Đấy, cái bằng chứng bây giờ các Cộng đồng người Việt trên khắp năm châu đối với vụ Hoàng Sa, Trường Sa thì họ lên tiếng biết chừng nào! Thì bây giờ mời Cộng đồng người Việt về, họp lại với nhau, ở trong nước và ngoài nước, mà giải quyết vấn đề này.
Đồng thời mở một cuộc vận động trên toàn thế giớí. Việt kiều ở ngoài nước rất nhiều người giỏi, họ vận động với các chính phủ trên thế giới thừa nhận. Nói rằng cái văn bản mà ông Phạm Văn Đồng ký năm 1958 là không có giá trị gì đối với toàn dân chúng tôi. Lúc đó đảng Cộng sản chiếm độc quyền cai trị, họ không biết đến dân, họ chỉ vì quyền lợi Đảng họ dâng cái đảo Hoàng Sa, Trường Sa, chứ không vì lợi ích của toàn dân 85 triệu Việt Nam mà họ làm việc đó. Cho nên chúng tôi không biết chuyện đó. Xin thế giới quan tâm cái đó. Một văn kiện có giá trị là phải do Quốc hội của chính phủ đó. Quốc hội do dân bầu họ ký, họ nhượng đất hay bán đất thì mới có giá trị. Chứ còn cái Đảng không có quyền gì hết. Đảng chỉ đại diện cho 3 triệu đảng viên thôi.
Vậy tôi xin nhắc lại, tôi kêu gọi các bậc thân hào, nhân sĩ, trí thức, thanh niên, học sinh, sinh viên, tất cả đều có trách nhiệm đối với đất nước, trong hiện tại cũng như tương lai. Nhất là các anh em học sinh, sinh viên là tương lai của đất nước, là mầm non của đất nước, là lãnh tụ của xã hội trong tương lai, nên phải thể hiện cái chức năng của mình ngay từ bây giờ. Thành ra, đó là những thành phần quan trọng, nhân sự quan trọng. Tôi hy vọng chỗ đó. Làm sao hãy đứng lên.
Phần Giáo hội thì Giáo hội hết lòng ủng hộ một đường lối làm thế nào bảo vệ được đất nước, bảo vệ được giống nòi, phát triển được xã hội. Giáo hội sẵn sàng hết lòng hỗ trợ việc đó. Chúng tôi hứa Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất sẽ làm hết sức mình để hỗ trợ việc này. Chỉ xin quý vị thân hào, nhân sĩ mạnh dạn đứng lên, quy tụ lại một số người, những người đồng lý tưởng với mình, đặt thẳng vấn đề với Cộng sản Việt Nam.
Đừng có nghe thấy họ hù doạ thế này thế nọ là sợ hãi. Bây giờ không sợ nữa. Đây là lý do chính đáng. Người Việt Nam mà không biết thương nước Việt Nam thì không phải là con người Việt Nam. Mà đã thương nước, thấy Tổ Quốc lâm nguy mà không lên tiếng, không làm gì, không góp sức gì thì không phải là người công dân Việt Nam nữa. Xin hết lời.
Ỷ Lan : Xin cảm ơn Hoà Thượng Thích Quảng Độ.





TỔNG HỘI CỰU SINH VIÊN SĨ QUAN
TRƯỜNG VÕ BỊ QUỐC GIA VIỆT NAM
LIÊN HỘI VÕ BỊ BẮC TRUNG TÂY HOA KỲ
53717 MEADOW LAKE CT, ELKHART, IN 46514
ĐT: (574-333-2860) – E-MAIL: sbfdpc@yahoo.com
TRÍCH YẾU: TỔ CHỨC NGÀY HỘI NGỘ VB/BTT/HK lần thứ 8
THAM CHIẾU: Tinh thần ngày hội ngộ VB/BTT/HK lần thứ 7 do hội VB Illinois tổ chức ngày 26/5/2007.

THƯ MỜI

Trân trọng kính mời quý Bác, quý Chú, quý Thím, và các anh chị Thanh thiếu niên Đa hiệu vui lòng đến tham dự ngày hội ngộ lần thứ 8 của liên hội Võ Bị Bắc Trung Tây Hoa Kỳ.
Địa Điểm: Moose Lodge & Club
1500 West CR6
Elkhart, IN 46514
Thời gian: 10giờ sáng ngày 25/5/2008
Sự hiện diện của quý vị là niềm tin tưởng, là tấm gương sáng cho việc xây dựng và kiện toàn đoàn TTN/ĐH ngày càng vững mạnh.

South Bend ngày 15 tháng 1 năm 2008
TM Ban Tổ Chức
LĐT Mai Lê Khánh Trang /K21/2



Nhân Quyền cho Việt Nam tại Hòa Lan 02-12-2007

Những người con Việt trong bão tố
Trước những sự gia tăng giam cầm bắt bớ những nhà tranh đấu cho tự do dân chủ, nhân quyền và tôn giáo, và để hỗ trợ cho những phong trào đình công, dân oan trong nước, Cộng Đồng người Việt Tỵ Nạn CS / Hòa Lan đã tổ chức ngày nhân quyền năm nay tại công trường De Dam tại thủ đô Amsterdam, Hòa Lan để tố cáo cho dân bản xứ cũng như du khách thấy được bộ mặt thật của bạo quyền CS.

 

Tấm hình biết nói

Bất chấp thời tiết mưa bão cấp 7, đồng hương, kể cả những bác lớn tuổi trên 70 , cũng như các cháu nhỏ đã từ từ tụ về chỗ biểu tình. Tới giờ khai mạc , đồng hương tới đã khá đông , khỏang trên 70 người , từ khắp nợi trên toàn Hòa Lan như Amsterdam, Bergen op Zoom, Bussum, Capelle a/d Ijssel, Delft, Den Bosch, Den Haag, Eindhoven, Hillegom, Hoofddorp, Hoorn, Leiden, Lisse, Maarssen, Nieuwegein, Nieuwe Vennep, Nijmegen, Purmerend, Uitgeest. Nhìn các bác, các cháu ướt sũng nước mưa Ôi! Có ngôn từ nào đủ để có thể diễn tả những tấm lòng cho quê hương dân tộc …

Trong số những người trên, có sự hiện diện của khá đông đảo các hội đòan, tổ chức đảng phái như Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn CS/HL, Gia Đình Quân Các Chính, Hội Cao Niên, Việt Tân, Nhóm Thanh Niên Thiện Chí, Nhóm Vinh Danh Cờ Vàng, Ủy Ban Hỗ Trợ đấu tranh cho Dân chủ tại Việt Nam, Ban Thanh Niên , Phong Trào Giáo dân, Hội phụ nữ Trưng Vương, Ủy Ban Xây Dựng Bia Tưởng Niệm Thuyền Nhân. Về phía Cộng Đồng bạn có sự hiện diện của phái đòan đại diện Cộng Đồng người Việt Vương quốc Bỉ và phong trào Đấu Tranh đòi Tự Do Tôn Giáo Dân chủ Nhân quyền và Tòan vẹn lãnh thổ cho Việt Nam từ Pháp quốc. Hội Ân Xá Quốc tế cũng đã cử đại diện, ông R. Rijbering tới tham dự. Sau phút chào cờ và mặc niệm, hai anh Nguyễn điền Lăng và Lưu phát Tấn đã khéo léo điều khiển chương trình liên tục, mời các tổ chức , đảng phái cũng như các phái đòan Bỉ và Pháp lên phát biểu ý kiến. Với ngôn ngữ xử dụng chính trong ngày là tiếng Hòa Lan, tiếng Anh và tiếng Pháp, đòan biểu tình đã liên tục tạo được sự lưu tâm của rất nhiều du khách,bất chấp thời tiết khắc nghiệt mưa bão với cái lạnh run người.

 

Anh Nguyễn điền Lăng & anh Lưu phát Tấn

Trong lúc các hội đòan đang phát biểu, đòan biểu tình đã chia người tới người dân bản xứ và những du khách phát truyền đơn và thiệp tố cáo tội ác của CS Việt Nam, xin chữ ký để thả các nhà tranh đấu đang bị CSVN giam cầm. Trong số thiệp này, phải kể đến tổ chức Phục Hưng đã tặng Cộng Đồng Hoà Lan một số cờ vàng và hình LM Lý khổ lớn.

 

Một đại diện phát biểu

Phát truyền đơn

Du khách lưu tâm tới tấm hình LM Lý

Ký tên ủng hộ nhân quyền Việt Nam

Đặc biệt năm nay tấm hình LM Lý khổ lớn 2 m, in trên plastic chịu được mưa gió, đã được mang sử dụng trong ngày biểu tình. Các anh chi trong Ban Tổ Chức cho biết nhà in khi nhìn tấm hình LM, đã thông cảm in cấp thời cho kịp ngày này. Nhiều đồng hương đã thay phiên cầm tấm hình này đi khắp công trường đã tạo đươc sự chú ý của hầu hết các du khách khi đi ngang qua. Đa số du khách đã ngừng lại, chụp hình và hỏi thăm, chia sẻ với những đau khổ mà người dân Việt Nam đang phải gánh chịu. Trong số những du khách này, có một nữ ký giả người Thụy Điển, đã tiếp xúc với đòan biểu tình, hỏi thăm về đất nước Việt Nam và chụp hình LM Lý nhiều lần. Cô cho biết thật là xúc động khi nhìn thấy tấm hình này.

Bừng bừng trong khí thế đấu tranh, anh Cường và anh Tấn đã cất giọng ca bài ” Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ “. Những lời ca vang lên trong quãng trường làm nức lòng những người đi biểu tình hôm đó.

Nhiều đồng hương tâm sự tuy thời tiết có lạnh thật nhưng cũng chẳng thấm vào đâu so với những nỗi đau khổ, oan khiên mà người dân trong nước đang gánh chịu. Cũng thật cảm động khi có đồng hương tham dự đã tự động đóng tiền quyên góp, phụ phí cho việc tổ chức. Một số đồng hương và tổ chức tuy không tham dự được, cũng đã gửi tiền tới phụ cho Cộng Đồng. Trước khi chấm dứt chương trình, những miếng bánh mì đã được Ban Tổ chức chuyền tới tận tay các đồng hương.
Quả thật chẳng có bão tố nào có thể ngăn cản được lòng người. Với ngọn lửa đấu tranh cho quê hương vẫn rực rỡ trong tim, mọi người sau đó đã chia tay nhau ra về, cùng nhau hẹn lần tới tại công trường này, tiếp tục tranh đấu cho tới khi nào tự do dân chủ thực sự tới quê hương.

Thy Thy
2 tháng 12 năm 2007





Kính mời quý vị theo dỏi bài nói chuyện của cô Lữ Anh Thư về việc VOCMF trao huy chương Tự Do Truman-Reagan cho anh Trần văn Bá và Tiền cứu trợ nhân đạo của CP Hoa kỳ choThương phế binh hai miền Nam va Bắc VN



Đột Biến Đánh Sập Chế Độ

Nguyễn bá Cẩn

Ai cũng biết tự do dân chủ không bao giờ được bố thí mà phải đọat được bằng tranh đấu quyết liệt và kiên trì của tòan dân, cũng như các cuộc cách mạng tại Pháp và Hoa Kỳ cách đây mấy trăm năm và các cuộc đấu tranh giải phóng thuộc địa sau Thế Chiến 2 đã chứng minh. Ai cũng biết các chề độ độc tài chỉ có thể sụp đổ vì bị ngọai bang hủy diệt hoặc bằng đột biến bùng nổ từ bên trong do mâu thuẫn nội bộ dẫn đến ngõ cụt. Ai cũng biết trong các chế độ độc tài chuyên dùng biện pháp kiểm sóat khắt khe và đàn áp thô bạo để dập tắt mọi hình thức phản kháng, quần chúng dù bất mãn và uất hận đến đâu cũng run sợ trước những biện pháp vùi dập và khũng bố dã man của nhà cầm quyền.

Do đó mà từ 30 năm nay, đồng bào tỵ nạn cộng sản Việt Nam không ngừng tranh đấu để giải thể cộng sản giải phóng đất nước, nhưng đồng thời cũng nóng lòng mong đợi một cuộc đáp ứng từ bên trong, lắm khi thất vọng không hiểu tại sao chưa có phản ứng đích đáng nào từ chính những nạn nhân. Bây giờ thì với những biến cố dân oan xuống đường quy mô hàng ngàn người trong các tháng qua tại Hà Nội, Sài Gòn và một số tỉnh lẽ khác, chúng ta có thể nói ngày tàn của chế độ cộng sản vừa ló dạng.

Thật vậy, nếu trước kia chi có một nhóm lãnh tụ tôn giáo và trí thức can đảm  bất chấp trù dập và tù đày để tranh đấu đòi hỏi tự do và nhân quyền, còn đại đa số quần chúng thì dửng dưng đứng bên lề, có lẽ vì phải quần quật với cuộc sống, bị ru ngủ, hoặc run sợ trước những biện pháp khủng bố đàn áp thô bạo của nhà cầm quyền cộng sản, thì trong tháng bảy vừa qua, đồng bào đã nhập cuộc. Hàng chục, rồi hàng trăm, rồi hàng ngàn đồng bào đã từ các tỉnh Tiền Giang, rồi xa hơn nữa là Hậu Giang và miền Trung đã lũ lượt kéo về Sài Gòn khiếu tố các nhà cầm quyền địa phương cướp giựt đất đai nhà cửa của họ.

Sở dĩ đại đa số đồng bào đã hết run sợ bạo quyền là vì bất mãn do bị cướp giựt tài sản chẳng qua chỉ là chóp bu trông thấy được trên mặt nước, còn tảng băng uất hận ngút trời cao thì đã ầm ĩ từ lâu dưới lòng đại dương là do chế độ khủng bố tàn bạo, cướp giựt tài sản qua các đợt đổi tiền, đánh tư sản, trước còn nhắm vào thành phần quân công cán chính VNCH, sau đó đánh vảo người Việt gốc Hoa và thường dân vô tội, nay đã thẳng tay triệt hạ ngay cả đảng viên thấp cổ bé miệng, bất luận gia đình liệt sĩ hay có công với cộng sản Bắc Việt xâm lăng.

Việc cướp đất cướp nhà đã và đang xảy ra khắp các tỉnh từ chục năm qua, gây thiệt hại cho hơn 627 ngàn gia đình, theo tài liệu điều tra của nhà nước cộng sản. Như vậy, từ con số hàng ngàn người, sẽ có  hàng chục ngàn người trong một ngày rất gần đây đổ xô về Hà Nội và Sài Gòn để kêu oan khiếu tố tham nhũng. Bằng cớ là sau khi nhà nước cộng sản huy động hàng ngàn quân nhân, công an cảnh sát và đãng viên nồng cốt đàn áp dân oan biểu tình vào ngày 18/7/07, thì sáng ngày 03/08/07, hàng trăm dân oan các tỉnh Đồng Tháp, Bến Tre, Cửu Long, Bình Thuận... vẫn can đảm kéo về Sài Gòn biểu tình tuần hành trên đường phố.

Dân oan cho biết đây chỉ là ngày đầu trong chiến dịch Dân Oan tiến về Sài Gòn đợt 2 sau khi đợt 1 bị bạo quyền giải tán tại văn phòng Quốc Hội 2 đường Hòang Văn Thụ trong tháng 7 vừa qua. Vì bạo quyền đã không giải quyết ổn thỏa những vụ kêu oan nhưng lại tiếp tục cướp đất cướp nhà, nên trong những ngày tháng sắp tới, làn sóng kêu oan sẽ lan tràn như nước vỡ bờ, và theo như lời của BS Nguyễn Đan Quế tuyên bố với báo chí, dân oan đã tiết lộ với ông họ sẽ tiếp tục khiếu kiện bằng cách "ddánh du kích" và "xa luân chiến" trên khắp ba miền đất nước.   

Kinh qua các cuộc cách mạng đánh sập độc tài trên thế giới từ trước đến nay, sự nhập cuộc của quần chúng là yếu tố quan trọng nhất. Có thể nói đó là yếu tố tiên quyết. Nói một cách khác nếu không có quần chúng nhập cuộc thì không thể có cách mạng bộc phát để đánh sập độc tài được. Tuy nhiên, yếu tố quần chúng tuy TỐI CẦN THIẾT, nhưng CHƯA ĐỦ. Muốn cho được đủ để gây đột biến, còn cần các yếu tố phụ sau đây:  

1. Yếu tố lãnh đạo.
Quần chúng là sức mạnh vô địch, luôn luôn có lời nói cuối cùng trong mọi hình thức sinh họat quốc gia hoặc tranh chấp giữa các khuynh hướng và tầng lớp dân tộc. Nhưng quần chúng cần được lãnh đạo, hướng dẫn. Cần có sự dấn thân bất vụ lợi của trí thức giúp đỡ kế họach, chiến lược, chiến thuật để đương đầu với đối nghịch hoặc địch thủ, nhất là đối với địch thủ CSVN là một băng đảng có bề dày kinh nghiệm gần 80 năm lưu manh, lật lọng, gian ác và đại quỷ quyệt.

Lúc này, hơn lúc nào hết, các nhà tranh đấu trong nước phải ý thức yếu tố thiên thời địa lợi đã nằm trong tay phía đấu tranh. Lòng dân đã phân biệt bạn thù. Lòng dân cũng đã quyết tâm nhập cuộc giải thể cộng sản. Trí thức có hiểu biết rộng và mưu lược, nhưng nếu không dấn thân tranh đấu cùng với lực lượng quần chúng thì kết quả do từng vị trí thức đơn độc tạo nên không thể nào xóay mòn được hay đánh sập nỗi chế độ bạo tàn. Sức mạnh của quần chúng đã được thể hiện rõ rệt khi hàng trăm ngàn người dân Đông Âu xuống đường tranh đấu, giựt sập bức tường Bá Linh trước thái độ làm ngơ _ vì đang trên đà sụp đổ _ của Nga Xô. Sức mạnh của quần chúng cũng đã được thể hiện rõ rệt khi hàng trăm ngàn người dân Ukraine bất chấp sự đe dọa của Nga Xô, bao vây đòi hỏi Quốc hội bù nhìn cộng sản phải hủy bỏ cuộc bầu cử gian lận do cộng sản tổ chức. Bạo quyền có thể đàn áp bắt bớ giam cầm hàng ngàn người cùng lúc. Nhưng bạo quyền không thể bắt bớ giam cầm hàng trăm ngàn người cùng lúc được.

Ước mong các nhà tranh đấu trong nước sớm kết hợp nhau và dấn thân yểm trợ ngay các phong trào dân oan lớn mạnh như ngọn thủy triều "tsunami" quét sạch chế độ cộng sản  bạo tàn đang lâm vào ngõ bí.

2. Yếu tố quân đội. 

Muốn đàn áp hàng chục ngàn người, bạo quyền phải huy động quân đội. Quân đội của bất cứ nước nào, thuộc bất cứ chế độ nảo cũng từ nhân dân mà ra. Nói một cách khác, gia đình nào cũng có thân nhân ruột thịt trong quân đội. Hiện tình quân đội trong nước gồm có trên 99% sĩ quan, hạ sĩ quan và binh sĩ lãnh lương ăn mày, đói rách do đời sống đắt đỏ, vật giá gia tăng phi mã trong nước. Trong lực lượng "quân đội nhân dân" CSVN chỉ có 5, 7 tên tướng lãnh giàu sụ, tài sản phải đếm từ triệu mỹ kim trở lên. Chính các tên này đã và đang kiềm giữ quân đội trung thành với đảng, bảo vệ đảng bằng cách ra tay đàn áp các phong trào tranh đấu đòi nhân quyền và tự do dân chủ.

Trừ 3% thành phần đảng viên cộng sản, còn lại 97% quần chúng là nạn nhân đang bất mãn hận thù cộng sản trong nước. Một công việc mà các nhà tranh đấu trong nước cần vận động ngay là thúc đẩy quần chúng tranh thủ con em trong quân đội bất phục tùng lệnh đàn áp nhân dân tranh đấu đòi quyền sống. Chưa kể là nếu khéo vận động thì có thể thay đổi thái độ của các đơn vị; thay vì nghe theo lệnh đảng, họ sẽ quay ngược lại và đứng về với phía nhân dân tranh đấu, như đã xảy ra tại Lỗ Ma Ni khi lãnh tụ cộng sản Ceausescu ngoan cố ra lệnh quân đội đàn áp nhân dân tham gia làn sóng cách mạng lật đổ cộng sản lan tràn khắp Đông Âu cuối năm 1989. Cũng như hồng quân Nga Xô đã bất tuân lệnh giải tán quốc hội Duma Nga Xô khi họ đuợc các quyền lực cộng sản phản động còn sót lại ra lệnh họ đánh dẹp phong trào cởi mở nhằm giải phóng Nga Xô dưới sự lãnh đạo của Gorbachew và Yeltsin.    

Sở dĩ chóp bu tướng lãnh CSVN còn giữ lập trường đàn áp nhân dân là vì phải trung thành và bảo vệ đảng thì mới được giao cho quản lý các xí nghiệp quốc doanh "béo bở" nhất, như ai cũng thấy hiện nay trong nước các tổng cục quân đội, các đại đơn vị như quân đòan đựơc nắm giữ các đại xí nghiệp quốc doanh liên hệ đến các cuộc đấu thầu thực hiện các đại dự án, đại công trình, hoặc các thương vụ với kinh phí lên đến hàng chục, hàng trăm triệu mỹ kim. Có trung thành với đảng, có đàn áp nhân dân khiếu oan, thì mới được nắm giữ để đục khóet, "ăn chia". Nếu xí nghiệp quốc doanh bị dẹp bỏ, nếu không còn ăn chia được nữa thì tướng lãnh chóp bu của CSVN họa may mới thay đổi lập trường và thái độ. Do đó, có thể nói công việc ưu tiên nhất hiện nay mà cộng đồng tỵ nạn CS tại hải ngọai cần giúp đở yểm trợ phong trào đấu tranh trong nước là vận động ngọai quốc và các tổ chức lý tài quốc tế áp lực CSVN dẹp bỏ tức khắc mọi xí nghệp quốc doanh trong nước.

3. Yếu tố hội nhập tòan cầu.

Không có gì mâu thuẫn bằng hàng trăm quốc gia và tổ chức quốc tế giúp đở CSVN hàng trăm tỷ mỹ kim, nguyên tắc là để giúp đỡ VN phát triển và thực hiện dân chủ nhưng lại nhắm mắt làm ngơ để cho CSVN duy trì hệ thống xí nghiệp quốc doanh là hệ thống tiêu diệt cạnh tranh, củng cố độc quyền kinh tế, trái ngược với kinh tế thị trường được cổ võ, gián tiếp giúp đỡ CSVN duy trì độc tài đảng trị, đàn áp nhân dân trong nước. Ai cũng biết để nhận được viện trợ, để được vay tiền phát triển, để được ngọai bang đầu tư, CSVN đã cam kết hàng trăm điều khỏan trong hàng chục, hàng trăm thỏa ước quốc tế và hiệp ước song phương với các nước đối tác.
Riêng với Hoa Kỳ, thì nào là hiệp ước thương mại, điều kiện CPC, hội nhập PNTR để được chui vào đỉnh cao WTO, và gần đây dự luật nhân quyền của Quốc Hội Hoa Kỳ. Tòan là những điều cam kết trên giấy trắng mực đen, tòan là những cam kết chấp hành hoặc cưởng hành (trường hợp dự lụât nhân quyền của quốc hội Hoa Kỳ) các nguyên tắc tự do cạnh tranh và tự do thị trường dựa trên những điều khỏan tổng quát về tự do dân chủ của Bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền, của  Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và kinh tế thị trường của Thế Giới Tự Do.

Thế mà CSVN đã đánh lận con đen, không thi hành những điều căn bản thiết yếu nhất như dẹp bỏ xí nghiệp quốc doanh, trái lại chỉ thi hành những điều khỏan có tính cách "thủ tục", ví dụ liên quan đến nguyên tắc trong sáng về kế tóan, dọn cỗ cho các tổ chức quốc tế và các quốc gia đối tác ăn toàn bánh vẽ. Trong lúc đó, các quốc gia tự do trên thế giới, nhất là Hoa Kỳ, chỉ nhằm vào cái lợi khai thác tối đa thị trường nhân công rẻ mạt của CSVN để kiếm lời càng nhiều càng tốt, đi với ma, làm ăn với ác quỷ, nhắm mắt làm ngơ và nuôi giúp ác quỷ thẳng tay đàn áp nhân dân Việt Nam.   

Từ lâu, CSVN đã lâm vào thế bí từ nội địa đến hải ngọai. Trong thì lòng dân hận thù ngút trời. Ngòai thì hải ngọai quyết tâm đánh đổ cộng sản không nhân nhượng. Tuy nhiên phải nhìn nhận lực lượng đối kháng trong nước thiếu sự lãnh đạo do trí thức chưa chịu hòa mình với lực lượng quân chúng đấu tranh. Còn lực lượng chống cộng hải ngọai thì phân hóa, đã thiếu thốn nhân sự cũng như phương tiện, lại lãng phí quá nhiều nỗ lực vì xâu xé nội bộ thay vì đòan kết đối phó kẻ thù chính của dân tộc. Trong trạng huống thất lợi này, thời cơ lại đến với sự nhập cuộc vùng lên của quần chúng là yếu tố quyết định mà ai nấy đều thấp thỏm mong chờ hàng mấy chục năm qua.       

Thời giờ còn rất ít trước khi quần chúng vì thiếu lãnh đạo tại nội địa và yểm trợ từ hải ngọai sẽ bị CSVN đàn áp thô bạo và dùng những thủ đọan tinh vi độc ác để dẹp tan hàng ngũ và dập tắt ngọn lửa đấu tranh. Không còn thời giờ để các nhà đấu tranh trong nước thong dong bàn chuyện dân chủ đa nguyên và tranh luận nhau về thể chế hậu cộng sản, hậu quả sau cùng chỉ dẫn đến phân hóa và suy giảm tiềm lực đấu tranh. Không còn thời giờ để bàn chuyện đòi hỏi CSVN hủy bỏ điều 4 Hiến Pháp hoặc nhìn nhận quyền tư hữu đất đai để bảo vệ người dân. Cũng không còn thời giờ để nội bộ một số  tổ chức hải ngọai tranh giành nhau về vị thế, đánh phá nhau không tiếc tay vì danh lợi, phung phí thời giờ và tiền bạc cho các chương trình phô trương hơn là thực chất yểm trợ nội địa đấu tranh.

Thời giờ chỉ còn đủ để các trí thức trong nước dấn thân và hòa mình ngay với lực lượng quần chúng đấu tranh. Thời giờ chỉ còn đủ để các phong trào hải ngọai kết hợp nhau vận động ngay các tổ chức quốc tế và các nước của thế giới tự do áp lực CSVN dẹp bỏ ngay xí nghiệp quốc doanh, tức là dẹp bỏ ngay các núm sửa nuôi mập tham nhũng, trong đó có tướng lãnh chóp bu của quân đội nhân dân cộng sản, để cho từ tướng lãnh đến binh nhì cũng đều đói rách như nhân dân và có như vậy mới đứng về phía nhân dân. Trước khi quá muộn.  

Đầu thu 2007

Cựu Chủ Tịch Hạ Nghị Viện và Thủ Tướng Chính Phủ VNCH.    

 NGUYỄN BÁ CẨN




Giấy Tờ Cần Thiết Khi Đi Du Lịch Ngoài Hoa Kỳ
Mục di trú và bảo lãnh do văn phòng tham vấn di trú Robert Mullins International đảm trách hằng tuần, nhằm mục đích thông báo các tin tức thời sự liên quan đến vấn đề đoàn tụ gia đình, rất hữu ích cho quý vị nào quan tâm đến việc bảo lãnh thân nhân. Mọi đóng góp ý kiến xin liên lạc 1-800-411-0495
Xem tiếp





Mời đọc thêm các bài sau đây:
· Khí tiết và lãnh đạo - Lâm lễ Trinh
· Anh Hùng Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà
· Lily Doiron( Canada)hat nhac Viet
· GS Lisa Randall và Không Gian Năm Chiều ( Canada)
· Biểu tình chống Nguyễn tấn Dũng ngày 30/92007 tại Pháp
· Kính gửi tiến sĩ Huỳnh Mỹ Hằng
· Diễn văn của Tổng thống Bush tại Liên hiệp Quốc
· Hoa kỳ giúp ai ?
· Ánh đạo vùng lên
· Danh sách tù nhân chính trị tại các nhà tù VN
· Vị tổng tư lệnh thao lược
· Vài nét Tổng Quát về SĐ3/BB
· Người Việt gốc Mỹ
· Nói Về High Definition
· Thông cáo báo chí làm tạiParis ngày 26.9.2007
· Asian cực lực lên án Miến điện
· Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh Với Giải Thưởng An   Ninh Quốc Gia 2007
· Biểu Tình Tại New York Chống Việt Gian Cộng Sản   Nguyễn Tấn Dũng
· Lễ ra mắt phong trào đòi trả tên Saigon tại Tây Úc
· Hình ảnh đàn áp tôn giáo tại Tây Nguyên
· Dân oan : Đi đòi công lý tới cùng
· Nam Calikhánh thành tấm Billboard LM N Văn Lý
· Vinh Danh Quân Lực VNCH
· Hai cái ghế - Nguyễn đạt Thịnh
· Dự Luật Nhân quyền Tác Động To Lớn Đến Phong Trào   Dân Chủ Việt Nam
· Bổn củ soạn lại , chúng ta vẫn lầm